Chương 7
diện cho mình – người đẹp luật sư tiếng tăm lừng lẫy trong luật giới – Lạc Tranh.
Không kể đến cơ trí vô cùng sắc bén, điểm quan trọng nhất là trên toà luôn luôn tỉnh táo, rất biết kiềm chế.
Từ khi bước chân vào nghề tới nay, Lạc Tranh chưa từng biết đến thua kiện là gì, bởi vậy được người trong ngành gọi là “Hoa anh túc độc.” Lạc Tranh nghe xong những lời của nhân chứng, quay đầu nhìn về phía luật sư đối phương, trong đôi mắt long lanh có thể dễ dàng nhận ra ý châm chọc, “Peter, thì ra nhân chứng bên anh đều dựa vào cảm giác để nhận người sao?” Luật sư Peter sắc mặt lúc đỏ lúc trắng, trong giới luật sư ai cũng biết, ai cùng lên toà với vị nữ luật sư châu Á – Lạc Tranh này đều không thể đấu lại được.
Bởi vì ở trên toà, nàng sẽ không để cho luật sư đối phương một chút cơ hội nào.
Nhân chứng nóng nảy, vội vàng nói “Tôi cảm giác chính là anh ta Cảm giác của tôi không hề sai ” “Tôi muốn biết, lúc đó anh có nhìn thấy rõ ràng mặt thân chủ của tôi hay không?” Lạc Tranh đưa mắt nhìn vào mặt nhân chứng, đôi mắt đẹp sắc bén như dao khiến người ta không thể tránh né.
“Tôi, tôi… Lúc ấy trời rất tối…” “Anh chỉ cần trả lời tôi…thấy rõ hay không thấy rõ?” Lạc Tranh lạnh lùng cắt ngang lời anh ta.
“Tôi…” Nhân chứng bị khí thế của Lạc Tranh làm cho kinh sợ, lắp bắp nói, “Tôi… không thấy rõ.” Bồi thẩm đoàn đưa mắt nhìn nhau, động tác ghi chép cũng dừng lại, mà trong mắt luật sư bên nguyên lại toát lên sự lo lắng.
Khoé môi Lạc Tranh nổi lên nụ cười nhẹ, vô cùng kích thích thần kinh của luật sư bên nguyên.
Trên toà ai cũng biết, chỉ cần Lạc Tranh lộ ra nụ cười như vậy, có nghĩa là đã nắm chắc phần thắng trong tay.
Luật sư bên nguyên lại đứng lên lần nữa, nhìn về phía quan toà lớn tiếng nói “Phản đối Luật sư biện hộ đang chơi chữ với nhân chứng bên tôi ” “Thưa quan toà, tôi có lý do để nghi ngờ lời khai của nhân chứng bên nguyên không đủ tin cậy cứ để tạo thành căn cứ trước toà.” Quả nhiên, lời phản bác của Lạc Tranh tuy âm lượng không lớn nhưng lại mang theo đầy đủ uy lực cần thiết.
Quan toà gật đầu, “Phản đối vô hiệu Luật sư biện hộ, cô có bằng chứng gì chứng minh lời khai của nhân chứng không đáng tin cậy?” “Thưa quan toà, trong tay tôi là bản khẩu cung của nhân chứng lúc ở sở cảnh sát.
Lúc đó, cảnh sát đã kiểm tra được trong cơ thể nhân chứng có nồng độ cồn quá mức cho phép.
Theo quy định của luật pháp, lời khai của nhân chứng say rượu không có giá trị pháp lý.” “Tôi… tôi lúc ấy có uống chút rượu, nhưng mà không có say, tôi nhìn thấy được người đó chính là anh ta…” “Cộp cộp cộp ” Quan toà cầm chiếc búa lên gõ ba tiếng, “Nhân chứng, yêu cầu giữ yên lặng Luật sư biện hộ, trình lên đây chứng cứ của cô.” Lạc Tranh lại lần nữa nhếch môi, nhìn về phía luật sư bên nguyên, trong đáy mắt hoàn toàn là nụ cười chiến thắng.
Luật sư bên nguyên bất đắc dĩ thở dài… Mùa này, khắp nơi ngập tràn sắc hoa đào.
Bên ngoài toà án tối cao có kiến trúc theo phong cách La Mã cổ, cánh hoa bay rợp trời dưới ánh nắng vàng rực tạo nên một cảnh tượng vô cùng đẹp mắt.
Một người đàn ông mặc âu phục đứng thẳng người trước một chiếc xe thương vụ màu tối, vẻ mặt vô cùng