⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 8

xấu hổ.
Anh ta chính là luật sư bên nguyên vừa mới thua kiện trong phiên toà, hiện giờ, sắc mặt vô cùng khó coi.
“Thực xin lỗi, ngài Louis.
Phiên toà hôm nay tôi đã cố gắng hết sức.
Mặc dù có đầy đủ nhân chứng, vật chứng nhưng vẫn bị thua kiện.” Anh ta nhìn người đàn ông ngồi trong xe, thấp giọng xin lỗi, “Tôi không nghĩ tới, luật sư biện hộ cho bên kia lại chính là hoa anh túc độc Luật sư Lạc.
Cô ta…cô ta nổi tiếng là quỷ biện, trên toà, cho dù có nhân chứng, vật chứng đầy đủ, cô ta vẫn có thể thắng kiện.” Nói đến đây, anh ta thận trọng nhìn thoáng qua người đàn ông trong xe.
Cửa xe được hạ xuống, ánh nắng mặt trời chiếu vào, chiếu lên gò má của hắn.
Vì hắn đeo kính râm nên không thể thấy rõ dung mạo, nhưng từ đôi môi đang mím chặt lại kia, không khó để nhận ra vẻ kiêu ngạo, ngông cuồng.
Khí thế khiếp người toả ra từ hai hàng lông mày mạnh mẽ khiến người ta không thể coi thường.
Người đàn ông vẫn không nói một lời, nhưng khuôn mặt cương nghị lại khẽ chuyển hướng nhìn về phía người con gái mới bước ra từ cửa toà án.
Gió nhẹ thổi qua khiến những cánh hoa đào rơi lả tả, khiến cho người con gái đi giữa khung cảnh đó phảng phất một vẻ đẹp kiêu sa.
Nàng mặc một chiếc áo sơ mi lụa trắng ôm sát người, cổ áo hơi mở để lộ da dẻ trắng mịn cùng với chiếc huy hiệu sáng lấp lánh chỉ rõ nghề nghiệp của mình, kết hợp cùng một chiếc iupe dài tới đầu gối, ôm lấy từng đường cong của thân hình tuyệt mỹ.
Tất chân màu da trong suốt như thuỷ tinh phản xạ dưới ánh sáng mặt trời toát lên vẻ mê người.
Bàn chân ngọc sải bước trên đôi giày cao gót dưới khung cảnh hoa đào bay bay, gương mặt lộ rõ niềm vui sướng.
Cặp mắt như chim ưng đằng sau cặp kính râm khẽ nheo lại, khoé môi nổi lên một nét tà mị dễ dàng nhận thấy.
“Ngài Louis, cô ấy tên là Lạc Tranh, người Hongkong, năm nay 25 tuổi, là luật sư biện hộ trong phiên toà hôm nay.
Hiện đang làm việc cho văn phòng luật sư Húc Doanh ở Hongkong, thông thạo về các vụ kiện tụng thương mại.
Bởi trên toà luôn nổi tiếng với sự sắc sảo, cho nên được người trong giới gọi là “Hoa anh túc độc”.
Trợ lý bên cạnh liền tranh thủ báo cáo thông tin mà mình biết được.
Người đàn ông vẫn không hề nhìn vào tập tài liệu, chỉ hơi khẽ hất chiếc cằm kiêu ngạo lên.
“Húc Doanh?” Tiếng nói trầm thấp thản nhiên cất lên nhưng lại lộ ra sự thâm thuý ẩn chứa.
Trợ lý vội vàng nói “Văn phòng luật sư Húc Doanh rất nổi tiếng ở Hongkong.
Mới xuất hiện ở Hongkong vài năm trở lại đây, nhưng mà luật sư của văn phòng thường xuyên tiếp nhận các án kiện quốc tế.” Nói tới đây, người trợ lý dè dặt nhìn thoáng qua người đàn ông bên cạnh, thấp giọng nói, “Người lập nên Húc Doanh là Ôn Húc Khiên.
Ngài Louis, không biết ngài còn nhớ người này hay không?” “Ôn Húc Khiên?” Hàng lông mày rậm của người đàn ông khẽ cau lại, vẻ suy tư.
Một giây sau, khoé môi cong lên một nụ cười thâm thuý khó hiểu, “Đã lâu không gặp ” “Ý của ngài là…” Trợ lý không cách nào đoán được ý nghĩ của hắn.
“Lái xe ” Tiếng nói trầm thấp mang tính mệnh lệnh cất lên, vẻ tà mị bên môi càng đậm hơn.
“Vâng, ngài Louis.” Xe nghênh ngang rời đi, chỉ để lại luật sư bên nguyên vẻ mặt lúng túng, quay mặt lại liền


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡