⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 14

đầu năm nắng đẹp như vậy, nhưng đến đêm nay trời lại mưa rả rích, cảnh vật ngoài cửa sổ mờ ảo, thỉnh thoảng nghe thấy tiếng chim rừng kêu sau núi cùng tiếng mưa rơi trên tán lá.
Cố Dư ngồi thoải mái trên chiếc ghế sofa dài bên cạnh cửa sổ, căn phòng gác mái nhỏ, trống không, đèn chùm chiếu ánh sáng màu vàng nhạt ấm áp.
Cô cầm điện thoại lên, mở một ca khúc cổ phong yêu thích, thưởng thức đĩa hoa quả trên tay, híp mắt.
Đây là nơi người trong nhà cực kì ít đến, đến cả người hầu cũng chỉ thỉnh thoảng mới dọn dẹp một lần.
Nhưng đây lại là nơi hẹn hò bí mật của Cố Dư và Cố Thần Sinh.
Mỗi đêm mọi người đều đã đi ngủ, hai người lại quấn quít say mê.
Lúc thì anh ôm cô từ phía sau, ngắm cảnh ngoài cửa sổ, nói đủ thứ chuyện trên đời.
Lúc thì xấu xa áp cô lên tường, triền miên không dứt.
Không biết bài hát trong điện thoại đã lặp lại mấy lần, lúc Cố Dư đã ăn sạch đĩa hoa quả, người cũng đang mơ màng định thiếp đi, thì cửa phòng nhẹ nhàng "cạch" một tiếng, từ từ mở ra.
Cố Thần Sinh vừa tắm xong, chỉ mặc chiếc áo len mỏng và quần dài, đi đôi dép lê trong nhà bước vào.
Anh xoay người khoá trái cửa phòng, Cố Dư hé mắt nhìn anh một cái, không thèm động đậy tiếp tục lim dim.
Anh tiến lại gần, ngồi một bên mép ghế, bàn tay to lớn cầm lấy cổ chân tùy tiện đặt ngành trên ghế của cô, cười khẽ, "Cảm lạnh thì làm sao bây giờ?" Cố Dư "hử" một tiếng, xoay người gối đầu lên đùi anh, cọ cọ tìm tư thế dễ chịu nhất, cánh môi mấp máy, "Cho em nằm một chút nhé." Cố Thần Sinh hiếm khi không trêu chọc cô, yên tĩnh nhìn người trong lòng, mái tóc đen mượt như thác đổ xuống xoã tung trên đùi anh, nhưng trái tim lại ngứa ngáy.
Anh đưa tay luồn vào tóc cô, lưu luyến vuốt ve.
Chờ đến khi nhạc trong điện thoại cô tắt hẳn, cô cũng đã ngủ say.
Cố Thần Sinh nhẹ nhàng đứng dậy, bế ngang người cô lên, ra ngoài.
Bước chân anh cố gắng bước nhẹ để không tạo tiếng động trên hành lang gỗ dài, toà lâu đài chìm trong yên tĩnh, chỉ có ánh sáng màu vàng nhạt từ đèn tường nhuộm khắp nơi.
Cố Dư vừa được đặt lưng lên giường đã thở dài một tiếng lật người tìm chăn, vùi sâu vào gối đầu mềm mại.
Cố Thần Sinh quỳ một gối bên mép giường, cúi đầu hôn lên môi cô một cái, đắc ý, "Ngủ ngon, tiểu cô nương của anh." Tắt đèn, căn phòng chìm vào bóng tối.
Người con gái trên giường vẫn say giấc, khoé môi cong nhẹ như vầng trăng.
Cố Thần Sinh hiếm khi dậy muộn, lúc anh quần áo chỉnh tề xuống nhà thì trong nhà chỉ còn Diệp Lộ và Cố Dư ngồi ở phòng khách, còn có thêm một người phụ nữ xa lạ.
Diệp Lộ thấy anh xuất hiện ở cầu thang, liền vẫy tay, hào hứng, "Lão Tứ, ngủ dậy rồi sao, mau lại đây." Cố Thần Sinh vuốt vuốt mái tóc rối bù, mày hơi nhíu lại, chậm rãi bước xuống.
Người đầu tiên anh chú ý là Cố Dư, cô hơi cúi đầu, tà váy màu hồng dài tới gối.
Lúc cô ngẩng đầu nhìn anh bằng ánh mắt lạnh nhạt, anh hơi giật mình, sao lại thế này?
Diệp Lộ chờ anh ngồi xuống, nắm tay cô gái thoạt nhìn hết sức dịu dàng thục nữ bên cạnh, cười nói, "Lão Tứ, đây là con gái của bạn chị, Úc Thượng Linh, hai đứa mau mau làm quen." Ý tứ trong câu nói rõ ràng, lông mày Cố Thần


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡