Chương 15
Sinh nhíu lại càng sâu, hoá ra đây là lí do khiến Cố Dư khó chịu với anh sao?
Cô gái tên Úc Thượng Linh có vẻ khá tự tin với bản thân mình, nở nụ cười mà cô ta cho là đẹp nhất, nói, "Chào anh, em là Úc Thượng Linh, rất vui được làm quen với anh." Cố Thần Sinh thu lại vẻ khó chịu trên mặt, hướng về phía Úc Thượng Linh đang thẹn thùng cúi đầu ngồi đối diện, lịch sự gật đầu một cái, ánh mắt vô thức nhìn về Cố Dư từ đầu đến cuối vẫn đang nhìn chằm chằm vào mặt bàn trước mắt, hơi hoảng hốt.
Cố Thần Sinh không chút chần chừ, giả vờ nhìn đồng hồ trên tay, nói với Diệp Lộ, "Chị dâu, lát nữa em còn có cuộc họp đột xuất, em lên phòng chuẩn bị một chút, mọi người ngồi chơi vui vẻ." Diệp Lộ ngạc nhiên, "Ơ kìa, ngồi một lát đã chứ." Bà nói vài câu níu kéo như vậy chỉ để giữ lại chút mặt mũi cho Úc Thượng Linh đang ủy khuất ngồi bên cạnh thôi, lão tứ đã nói như vậy, bà còn không hiểu thái độ của anh sao, đúng là cứ như vậy không biết bao giờ mới có bạn gái.
Cố Dư rầu rĩ đi trên hành lang, vừa đến ngã rẽ đã bị một cánh tay mạnh mẽ kéo vào.
Cố Thần Sinh dịu dàng cọ mũi vào má cô, hơi thở dồn dập, "Giận anh sao?" Cố Dư nhỏ giọng, "Không đâu, em làm gì có tư cách." Đúng là giận thật rồi.
Cô còn chưa kịp dứt câu, môi đã bị anh ngậm lấy, cắn nhẹ giữa hai hàm răng, day khẽ, nhanh chóng nhả ra, "Vợ à, tư cách của em nhiều đến nỗi có thể lấy luôn mạng anh bất cứ lúc nào." Cố Dư tròn mắt nhìn anh, trái tim như có sợi lông vũ mềm mại quét qua.
Làm gì có người phụ nữ nào giận dỗi nghe những lời này mà còn có thể tiếp tục chứ?
Dù trong lòng vẫn hơi khó chịu nhưng cô đã không còn mặt nặng mày nhẹ với anh nữa, ngoan ngoãn chui vào lòng anh, đầu ngón tay vẽ vòng tròn trên ngực trái anh, "Em không thích cô ta." Cố Thần Sinh vùi đầu vào tóc cô, cười khẽ, "Anh cũng đâu thích cô ta." Cố Dư nói tiếp, "Em không thích anh thân mật với người khác trừ em." Cố Thần Sinh gãi nhẹ lên eo cô, nụ cười có chút đắc ý, "Chẳng phải em đã cướp đi đời trai của anh sao?
Anh còn có thể mặt dày mà đi thân mật với ai khác nữa?" Người này tại sao có thế xấu như thế?
Cố Dư phì cười, mới nghiêm túc không bao lâu đã lại dở thói lưu manh rồi.
Cô ngẩng đầu hôn nhẹ lên môi anh, chậm rãi nói, "Chúng ta sẽ không chia tay chứ?" Cố Thần Sinh nhìn cô bất an, thở dài, kéo cô vào ngực mình, ôm chặt, yết hầu cuộn mấy vòng, "Anh sẽ không bao giờ chia tay em." Còn chưa kịp để cô nói, anh lại tiếp tục, "Không lâu nữa, anh sẽ nói chuyện với mọi người, rồi chúng ta sẽ đường đường chính chính ở bên nhau, có được không?" Cố Dư nghe giọng anh trầm thấp vang lên đều đều bên tai, cảm nhận lồng ngực anh rung lên, gật đầu chắc nịch, hai tay ôm chặt thắt lưng anh, cảm thấy bản thân chưa bao giờ tin tưởng một người nhiều như thế.
Sáng mồng hai Tết, mọi người đều đã chia nhau đi chúc Tết họ hàng, trong nhà vắng vẻ.
Cố Dư đưa bữa sáng lên cho ông nội.
Ông nội đang ngồi tựa trên đầu giường, đeo kính đọc sách, cô nhẹ nhàng gõ cửa, "Ông nội, ông ngồi dậy ăn sáng đã ạ." Ông nội đã già, động tác đều chậm