⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 19

còn gọi vệ sĩ ung dung chờ dưới chân núi Báo hại mình chạy ma ra tông mệt bở hơi Nếu đã không trốn được thì phải ăn no trước đã, Hứa Triển bực bội ngồi phịch xuống ghế, thoăn thoắt nhét sủi cảo tôm vào miệng, vừa nhai vừa liếc xéo Uông Nhất Sơn.
Đáng tiếc, Uông tổng còn chẳng thèm liếc nhìn cô lấy một cái, cứ cúi đầu chăm chú nhìn vào màn hình chiếc Ipadmini trong tay.
Mười phút sau, Hứa Triển còn đang ăn cháo, anh ta lại đứng dậy, kéo Hứa Triển lên tầng.
Chẳng lẽ cơn ác mộng lại tái diễn?
Hứa Triển sợ hãi, gào lên “Không được Không được ” Uông Nhất Sơn ôm eo cô đi vào phòng.
Lần này Hứa Triển không sợ nữa, vùng vẫy rút tay ra, rồi giáng cho Uông Nhất Sơn một phát tát giòn tan.
Từ nhỏ, Uông Nhất Sơn đã không phải người chịu thua thiệt, có thù tất có báo Anh ta chậm rãi ngẩng mặt lên, ánh mắt như sắp muốn ăn thịt người.
Tóm lấy cánh tay gầy gò của Hứa Triển, sức lực quả là kinh người, sắc mặt sa sầm, anh ta liếm khóe miệng bị sứt vì phát tát của Hứa Triển, nghiến răng nói “Có phải em nghĩ tôi không đánh phụ nữ?” Nói xong, anh ta đè Hứa Triển vào kệ tủ vách tường, và giơ nắm đấm lên.
“Bụp” – một tiếng, ván gỗ cạnh đầu Hứa Triển vỡ vụn.
Vì bố dượng, đối với Hứa Triển mà nói, bị đánh chẳng phải chuyện hi hữụ Hồi cô còn bé, mỗi khi bố dượng biến sắc là y như rằng một cái tát giáng xuống mặt cô, lúc nào cũng thế, cả cơ thể gầy gò ngã nhoài ra đất.
Còn nhớ có một lần cô bị sốt, mẹ vội vàng đắp khăn mát cho cô nên không kịp làm đồ nhắm cho ông bố dượng.
Hai mắt đỏ sọc, ông ra điên cuồng lao đến giường, tát lật mặt mẹ cô, còn kéo cả người đang nóng rẫy của cô xuống đất rồi lại quẳng lên giường.
Lúc đó, cô chỉ biết ôm mẹ khóc.
Khi trưởng thành, cô hận sự mềm yếu của mẹ, hận sự bất lực của mình, cũng thầm nhắc nhở mình rằng, chỉ cần có thằng đàn ông nào dám động tay với mình, nhất định cô sẽ liều mạng với hắn Nhưng sự thật chứng minh, đó là mầm mống của sự sợ hãi trong lòng cô.
Thì ra, nó đã nảy mầm ở một góc tối tăm nhất trong lòng cô, dần dần bén rễ, để một lúc nào đó sẽ bộc phát ra một cách điên cuồng.
Chẳng hạn như bây giờ…Người đàn ông trước mặt còn cao lớn hơn bố dượng cô, ánh mắt anh ta khiến người khác phải rét run, một tiếng “bụp” vừa rồi, suýt chút nữa là phát ra từ trên người cô.
Dường như cô lại trở về là cô bé còm nhom ngày nào, chết dí trong xó tường chật hẹp, bên tai là tiếng rít gào của người đàn ông hung hãn…Hứa Triển có cảm giác mình đang run rẩy, muốn nói câu gì đó nhưng cổ họng ứ nghẹn, nước mắt lăn dài lặng lẽ.
Cho dù đêm qua suýt chút nữa bị Uông Nhất Sơn xâm hại, cô cũng không sợ hãi như bây giờ.
Uông Nhất Sơn nhìn cô gái trước mặt, trông y như chuột thấy mèo, gương mặt tái nhợt, đôi môi run rẩy, vậy mà vẫn cứ thích trừng mắt giả vờ làm con hổ hung dữ.
Anh ta ghì chặt cơ thể ốm yếu đang run lẩy bẩy…Nhất định cô không biết bộ dạng của mình lúc này buồn cười đến mức nào… Anh ta cắn răng, hít sâu một hơi, chậm rãi thu lại nắm tay vừa đấm vỡ ván gỗ, muốn lau nước mắt cho cô nhưng cô lại vô thức rụt người.
Cuối cùng, anh ta dứt


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡