Chương 20
khoát ôm Hứa Triển vào lòng, bàn tay to đè lên lưng Hứa Triển.
Hứa Triển có thể cảm giác được lồng ngực phập phồng của anh ta, như thể anh ta đang cố khống chế cơn lửa giận ngút trời vừa rồi.
Cuối cùng, anh ta nghiến răng nói một câu “Yên tâm, em có thể làm loạn hơn nữa tôi cũng vẫn không đánh em.” Nói xong, anh ta kéo Hứa Triển còn đang khiếp vía vào phòng ngủ.
“Muốn tắm rửa rồi thay quần áo cho em mà cũng lao lực thật Thích áo ngủ hả?” Anh ta nhếch miệng nói.
Trên giường có đặt một bộ đồ lót hồng nhạt, trong tủ quần áo ở phòng thay đồ treo đầy áo váy đẹp đẽ.
Vốn dĩ Hứa Triển không muốn nhưng cũng vẫn phải trợn tròn mắt, dù sao thì tình cảnh vừa rồi cũng quá đáng sợ… Cánh cửa được khép lại, cũng may là tên Uông Nhất Sơn biến thái không vào.
Hứa Triển vặn chốt cửa mấy lần, sau đó vội vàng tắm rửa sạch sẽ, rồi rón rén mặc bộ quần áo trên giường vào.
Cô mặc chiếc áo lót vừa vặn vào, từ lúc dậy thì đến nay, có lẽ lúc này mới có cảm giác người chị em thỏ trắng là của mình.
Thì ra cảm giác được ăn mặc tử tế lại hạnh phúc đến vậy Hứa Triển thầm hạ quyết tâm.
Mi cứ chờ đi Sau này có tiền, nhất định phải mua một cái áo lót thế này “Mau ra đây Tôi đưa em về trường.” Vừa nghe thấy thế, Hứa Triển lập tức mở cửa, đàng hoàng theo anh ta xuống nhà.
Trước cửa đặt một đôi dày da dê màu đen kiểu nữ, thoạt nhìn rất bình thường, nhưng đi vào mới thấy bàn chân như đeo trang sức, ngón chân rất thoải mái.
Uông Nhất Sơn ngắm nghía Hứa Triển, thầm nghĩ, cô gái nhỏ tắm giặt sạch sẽ nhìn thật thuận mắt.
Anh ta có vẻ rất hài lòng với mắt chọn đồ của mình.
Sau đó, anh ta kéo Hứa Triển lên chiếc Mercedes Benz sang trọng.
Lần này anh ta không lái xe, mà có một người tài xế trạc bốn mươi tuổi cầm lái.
Hứa Triển và Uông Nhất Sơn ngồi ở khoang ghế saụ Ngoài việc đùa giỡn con gái nhà lành ra, Uông Nhất Sơn cũng còn có công việc.
Từ lúc ăn sáng đến giờ, anh ta vẫn có vẻ bận bịụ Anh ta lật cái bàn gấp ở sau xe ra, mở laptop, không biết đang tìm gì, bàn tay mới vừa đấm vỡ tấm ván không ngơi nghỉ, sau đó anh ta lại lấy giấy ra viết gì đó.
Nhìn thế này, Uông Nhất Sơn cũng có một mặt giống người bình thường, nếu không muốn nói là người đàn ông xuất chúng.
Nhưng tại sao lại phải hành hạ một con bé nhà quê nghèo rớt như cô chứ?
Điên rồi Lúc này cũng vừa hay đến trường của Hứa Triển.
Có rất nhiều sinh viên không ăn sáng ở căng tin của trường mà ra ngoài mua.
Chiếc xe sang trọng của Uông Nhất sơn quá bắt mắt, khó tránh khỏi việc có nhiều sinh viên đi chậm lại ngó nghiêng về phía này.
Hứa Triển xuống xe, có cảm giác như đã cách cả thế kỷ.
Cô quay đầu lại, thấy Uông Nhất Sơn cũng xuống xe rồi bước đến cạnh cô.
“Sao anh còn đi theo?” Uông Nhất Sơn hất cằm nhìn cô, “Đừng nói nhảm nữa, cẩn thận bị tung ảnh lên web của trường.” Hứa Triển tức tối quay đầu lại, nắm chặt hai tay, đùng đùng đi về phía ký túc xá.
Lúc cô đến trước cửa phòng cũng là lúc chạm mặt ba ả của “lầu xanh”.
Vừa thấy Hứa Triển ăn mặc đẹp đẽ sau một đêm không về, ba cô ả đều mang biểu cảm đặc biệt.
Cô nàng tóc mượt có phản ứng đầu