Chương 20
đáp lại.
Anh nhìn thấy, yên lặng lẽ di chuyển ngón tay, dùng chút sức nắm cằm cô.
Cô có chút đau, nhíu nhíu mày.
“Cô là người đầu tiên dám lơ câu hỏi của tôi.” Nói xong, gương mặt tuấn tú hơi nhìn xuống, dưới tròng kính là tròng mắt đen mang theo một cỗ lạnh lẽo bức người.
Nam Từ bị dọa đến mức không dám nháy mắt, cứ chăm chú nhìn anh, bàn tay nhỏ không tự chủ được nắm thành quyền.
Đại khái khoảng cách còn năm centimet, anh bỗng nhiên dừng lại.
“Biết sai chưa?” Đầu óc Nam Từ choáng váng, hoàn toàn không hiểu ý anh.
“Tôi hỏi cô, biết sai chưa?” Anh nhẫn nại hỏi một lần nữa.
Nam Từ liên tục không ngừng gật đầu, sai rồi sai rồi, tất cả đều là lỗi của cô, chỉ cần anh có thể tranh thủ thả cô ra, vậy thì sau này cô sẽ biết mất không để anh thấy bóng của mình nữa Anh có vẻ hài lòng, khóe môi khẽ nhếch, ngón cái nhẹ nhàng vuốt ve cằm cô.
“Sai rồi thì phải bị phạt, hiểu không?” Tác giả có lời muốn nỏi Mấy năm saụ Tiểu Từ Biết sai chưa?
Tam thiếu …Rồi.
Tiểu Từ Biết sai thì phải bị phạt, hiểu chưa?
Tam thiếu … Tiểu Từ Ngày hôm nay ngủ ngoài phòng khách Nam Từ cũng không hiểu tại sao sự tình lại phát triển như vậy, cô bị phạt phải ngồi chải lông chó.
Con chó này tên Lucifer, cơ thể rất lớn, dáng dấp cũng cực kỳ hung hăng, nhưng Nam Từ đã tiếp xúc qua nó, ngoài ý muốn phát hiện ra tính cách của nó cũng rất ngoan ngoãn.
Ít ra… Lúc cô chải lông cho nó, nó không hề cắn cô, cũng không sủa loạn xạ nữa.
Tóm lại, so với ban nãy thì bây giờ coi như tốt hơn nhiềụ Ít ra cô không còn nơm nớp lo sợ nó nữa.
Cho nên cô vừa chải lông cho Lucifer, vừa len lén liếc nhìn Hoắc Lâm.
Theo lời dì Chu nói, thì tam thiếu gia nhà họ Hoắc bây giờ mới 25 tuổi, vốn là con thứ hai nhà họ Hoắc, không hiểu sao bây giờ lại xếp thứ ba, cái này nói ra rất dài dòng.
Trên Hoắc Lâm còn có một người anh trai, lúc anh trai Hoắc Lâm hơn hai mươi tuổi thì Hoắc lão gia và Hoắc phu nhân có Hoắc Lâm, xem như lớn tuổi lại có con.
Hai người lớn trong nhà xem Hoắc Lâm như sinh mạng, từ khi vừa mới sinh ra đã cưng chiều đến tận trời, sau này anh trai Hoắc Lâm có con trai cũng không được coi trọng như Hoắc Lâm.
Nhưng ông trời lại không chiều lòng người, một đứa bé được cưng chiều bị lạc đường lúc năm tuổi.
Lúc ấy Hoắc phu nhân không thấy con trai về nhà, thì cảm giác bầu trời sụp đổ.
Ngày nào cũng khóc, đại khái qua hơn một tháng, vẫn chưa tìm được con trai, tinh thần bà ta bắt đầu bất thường.
Khi đó chuyện bà ta hay làm nhất chính là nhân lúc nhà họ Hoắc không chú ý, sẽ chạy đến đồn cảnh sát.
Đồn cảnh sát có nhận được đứa trẻ nào đi lạc thì sẽ đưa về đồn, bà ta trông mong ngày này qua ngày khác, rốt cuộc vào một ngày xế chiều, con của bà ta cũng trở về.
Lúc bà ta vui mừng điện thoại báo cho chồng và con trai lớn biết, bọn họ đều cực kỳ vui mừng.
Nhưng lúc đó bọn họ cơ bản quên là tinh thần Hoắc phu nhân đang ở trạng thái nào.
Cho đến khi bọn họ đến đồn cảnh sát, mới phát hiện ra đứa bé… Chỉ có vài phần dáng dấp giống Hoắc Lâm, cơ bản không phải Hoắc Lâm.
Nhưng Hoắc phu nhân ôm đứa bé kia không buông tay, cứ một mực