Chương 21
nói đây là Hoắc Lâm… Không, không đúng, chính xác đó là Hoắc Tu Thần, cũng chính là người thay thế Hoắc Lâm, vợ chồng nhà họ Hoắc cũng cho đứa bé đó một cái tên.
Ba con nhà họ Hoắc không còn cách nào khác, chỉ có thể để đứa bé ở đồn cảnh sát, chờ xem có ba mẹ ruột đứa bé đến tìm hay không.
Đợi qua ba ngày, mà ba mẹ ruột của đứa bé cũng không đến tìm, cuối cùng cảnh sát báo bọn họ biết có lẽ đứa bé bị bỏ rơi.
Anh trai Hoắc Lâm thấy mẹ anh ta cực kỳ vui vẻ khi ôm một đứa bé xa lạ, nghĩ nghĩ, cuối cùng đề nghị với ba Hoắc nhận nuôi đứa bé bị bỏ rơi.
Sau này, người thay thế Hoắc Lâm, Hoắc Tu Thần nghiễm nhiên trở thành con trai thứ hai nhà họ Hoắc.
Mặc dù ban đầu hai cha con nhà họ Hoắc nhận nuôi đứa bé để Hoắc phu nhân đỡ buồn phiền, nhưng ở chung lâu ngày nên cũng có tình cảm tốt, tính cách Hoắc Tu Thần còn rất tốt, rất hiểu chuyện lại biết lấy lòng người lớn, cho nên nhà họ Hoắc cũng coi như có mấy năm vui vẻ.
Nhưng tiệc vui chóng tàn, lúc này Hoắc Lâm mà bọn họ tìm kiếm bao lâu nay lại được tìm thấy, mà nhà họ Nam sai người sang báo đã tìm thấy được Hoắc Lâm.
Lúc này Hoắc Lâm đã mất tích được năm năm, cũng là năm thứ năm Hoắc Tu Thần thành con thứ hai nhà họ Hoắc.
Theo như người nhà họ Nam nói, thì Hoắc Lâm bị bán đến một thôn nhỏ trong khe núi, nhưng người nhà nhận nuôi đứa bé thì chưa bao lâu đã lần lượt qua đời, nên đứa bé cơ bản tự sống tự lớn lên.
Lúc nhà họ Nam tìm thấy Hoắc Lâm, thì cậu bé đang bị một thanh niên trêu chọc.
Một đứa bé choai choai vật một thanh niên cao một mét bảy xuống đất, sau đó như một con sói nhỏ hung hăng cắn cổ đối phương.
Mà khi đó, Hoắc Tu Thần đang đi được Hoắc phu nhân dẫn đi mua máy bay điều khiển từ xa.
Sau năm năm gặp lại, hai cha con nhà họ Hoắc có biểu lộ rất phức tạp, có thương tiếc, có hối hận, có đau lòng, nhưng nhiều nhất vẫn là cảm thấy khó xử.
Bởi vì bệnh tình của Hoắc phu nhân ngày một chuyển biến tốt đẹp hơn, bà ta hoàn toàn nhận định Hoắc Tu Thần chính là con trai ruột của mình, mà để đền bù nhẫn tổn thất trước đó nên Hoắc phu nhân càng ngày càng yêu thương Hoắc Tu Thần hơn.
Bọn họ suy nghĩ hai ngày, quyết định gởi Hoắc Lâm tại nhà họ Nam trước, chờ sau khi Hoắc phu nhân tiếp nhận được hiện thực sẽ đưa Hoắc Lâm về.
Nhưng ai mà ngờ, Hoắc Lâm ở nhà họ Nam được hai ngày, thì Hoắc phu nhân lại dẫn theo Hoắc Tu Thần qua thăm nhà họ Nam.
Lúc ấy Hoắc Lâm đang trèo cây ở sau vườn, Hoắc Tu Thần đi dạo nhìn thấy, trực tiếp gọi Hoắc Lâm là con hoang, lại mắng chửi là đồ nhà quê.
Hoắc Lâm như có dòng máu sói trong mình, cho dù đã vào thành phố nhưng vẫn không biến mất, cho nên khi nghe Hoắc Tu Thần chửi mắng mình thì cậu bé lập tức nhào tới Hoắc Tu Thần, cắn mất một miếng da trên cánh tay Hoắc Tu Thần.
Sau đó Hoắc phu nhân thấy cánh tay Hoắc Tu Thần bị thương, khuôn mặt lập tức lạnh đi, muốn lên tiếng dạy dỗ Hoắc Lâm, nhưng lại đột nhiên thấy trên cổ Hoắc Lâm đeo một cái khuyên tai ngọc.
Hoắc phu nhân tiến lên giật lấy sợi dây chuyền của Hoắc Lâm, chất vấn cậu bé, hỏi tại sao