⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 25

Tống Hảo Vận, dù sao tính cách này của Tống Hảo Vận cũng rất thu hút đàn ông; nhớ lại ánh mắt hôm qua anh nhìn cô ấy, lờ mờ cảm thấy một tia nguy cơ, Diệp Tu Ngôn quyết định ngả bài trước với anh “Lục Chinh, tôi phải nói trước với cậu, tôi thích Tống Hảo Vận không phải là hứng thú nhất thời.
Hơn ba năm nay tôi đã suy nghĩ rất kỹ rồi, tình cảm tôi dành cho cô ấy là tình yêu nam nữ, tôi muốn có được cô ấy và còn muốn cưới cô ấy nữa.” “Còn nữa ” Trong mắt anh ta hiện lên nụ cười hơi lạnh “Tôi phải nhắc nhở cậu trước, cô ấy sẽ không dây dưa với đám con ông cháu cha, cán bộ cấp cao như các cậu nữa đâụ” “Điều cô ấy để ý nhất khi chọn đàn ông chính là đối phương có xuất thân từ gia đình cán bộ cấp cao hay không.” “Chỉ cần là gia đình cán bộ cấp cao, đừng nói là yêu đương, ngay cả làm bạn bè cũng đừng hòng.” Đến giờ cơm trưa, homestay Hảo Vận Lai đón thêm khách mới.
Một gia đình bốn người mang theo khá nhiều hành lý, Tống Cẩn giúp A Bố xách vali.
Khi cô xắn tay áo lên, chiếc băng bảo vệ cổ tay màu đen trên cổ tay trái lộ ra, Diệp Tu Ngôn nhìn thấy liền lập tức đi tới đoạt lấy hành lý từ tay cô “Để tôi xách, cô đi ăn cơm đi.” “Không nặng đâụ” Tống Cẩn cười nói “Tôi xách được mà.” “Chỉ cần có tôi ở đây, cô không phải làm mấy việc nặng này, đi nghỉ đi.” Lục Chinh vừa bước vào tiền sảnh liền nghe thấy cuộc đối thoại của hai người, lại nhìn thấy Tống Cẩn kéo tay áo xuống che đi băng bảo vệ cổ tay, kết hợp với vẻ mặt lo lắng vừa rồi của Diệp Tu Ngôn, rất rõ ràng, anh ta biết bí mật dưới lớp băng tay của người phụ nữ này.
Tống Cẩn cảm nhận được anh đang nhìn mình, cố gắng cúi đầu sắp xếp đồ đạc trên bàn, chợt nhớ ra điều gì đó, ngẩng đầu lên thì thấy quả nhiên bên chân anh có một chiếc vali hành lý.
Anh định đi sao?
Lục Chinh đặt vali ở cửa, đi tới quầy lễ tân đưa thẻ phòng cho cô.
Khi nhận thẻ phòng, trong lòng Tống Cẩn rất khó chịu, cô biết rất rõ là do đêm đó mình uống rượu vào quá mất chừng mực nên mới gây rắc rối cho người đàn ông này “Lục tiên sinh, thật ra anh không cần phải đi đâu, anh là ông chủ của Hảo Vận Lai, người nên đi là người quản gia không làm tròn bổn phận như tôi mới đúng.” Nghe ra cô đang hiểu lầm mình muốn bỏ đi, Lục Chinh mở miệng “Đi vào nội thành có chút việc, ba đến năm ngày nữa sẽ về; thẻ phòng cứ để chỗ cô, mấy hôm nay thời tiết tốt, nhớ phơi chăn giúp tôi mỗi ngày.” Biết anh vẫn sẽ quay lại, trong lòng Tống Cẩn bỗng nhen nhóm một cảm giác mong đợi khó tả “Tôi cứ tưởng...” Lục Chinh ngắt lời cô “Diệp Tu Ngôn là một người đàn ông có thể phó thác cả đời, bố mẹ cậu ấy là giáo viên về hưu, người đều rất dễ gần; nếu cô muốn yêu đương có thể ưu tiên chọn cậu ấy.” Không hổ danh là dân làm ăn, lời nói ra cũng đầy tính toán và kỹ xảo.
Lôi Diệp Tu Ngôn ra cũng đồng nghĩa với việc nhắc nhở cô đừng đùa giỡn tình cảm của người anh em tốt của anh, đồng thời cũng gián tiếp cảnh cáo cô Đợi tôi quay lại thì đừng có mà không biết giữ chừng mực nữa, tôi không hứng thú với loại phụ nữ như cô đâụ Tống Cẩn


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡