Chương 26
gật đầu cười với anh “Cảm ơn ý tốt của Lục tiên sinh đã nhắc nhở, tôi sẽ cân nhắc.” Cô xoay người vặn tay nắm cửa phòng kho, vặn mãi không được, cô bắt đầu hơi cuống.
Lục Chinh trầm giọng nhắc “Chìa khóa.” “Xem cái trí nhớ của tôi này, quên cả chìa khóa.” Cô cười gượng gạo cầm chìa khóa trên bàn lên, nhanh chóng cắm vào ổ mở cửa, vừa vào trong liền đóng sầm cửa lại.
Giữa không gian tối tăm, sống mũi Tống Cẩn cay xè.
Cô tìm tên Thời Luật trong danh sách đen của Wechat, bỏ chặn anh ta, bấm vào vòng bạn bè xem bức ảnh chụp chung của anh ta và vợ chưa cưới, nước mắt trong nháy mắt tuôn trào.
Vợ chưa cưới của anh ta rất xinh đẹp, mang vẻ đẹp tri thức sang trọng, rất xứng đôi với gia đình cán bộ cấp cao như nhà họ Thời.
Đột nhiên, một tin nhắn nhảy ra trên đầu trang Năm năm rồi Tiểu Cẩn.
Avatar cảnh thị trấn sông nước Giang Thành, là Thời Luật...
Rốt cuộc em đang ở đâu?
“Cạch” một tiếng, điện thoại rơi xuống đất.
Tống Cẩn vội vàng cúi người xuống nhặt, cô phải nhanh chóng chặn Wechat của Thời Luật lại.
Nghe thấy tiếng động, Lục Chinh vặn cửa bước vào, thấy cô đang ngồi xổm dưới đất nhặt điện thoại, điện thoại lại vang lên tiếng chuông mời gọi video của đối phương, ánh mắt cô rõ ràng vừa căng thẳng vừa hoảng loạn.
Đầu óc Tống Cẩn lúc này trống rỗng, cô không biết nên cúp máy hay cứ để mặc điện thoại reo mãi; vì quá căng thẳng, cô siết chặt điện thoại, không hề nhận ra màn hình đã bị vỡ, ngón tay cái bị cứa rách, máu đang chảy dọc theo màn hình nhỏ xuống đất.
Lục Chinh thấy vậy liền sải bước tới, giật lấy điện thoại bấm tắt tiếng, ném sang một bên, rồi kéo cô từ dưới đất đứng dậy, sau đó lấy khăn giấy từ trong túi áo ra giúp cô bọc lại ngón tay đang chảy máu trước.
Khi đối phương không ngừng gửi lời mời gọi video, màn hình điện thoại lại sáng lên, chuông cũng tiếp tục reo.
Lục Chinh lại cầm điện thoại lên, nhìn thấy hai chữ “Thời Luật” sáng trên màn hình.
Tống Cẩn lúc này mới phản ứng lại, giật phắt lấy điện thoại, ấn điên cuồng vào nút nguồn bên hông; cuối cùng cũng tắt nguồn, cô mới như trút được gánh nặng dựa vào kệ hàng phía sau thở hổn hển; thấy Lục Chinh đang nhìn mình, biết lớp trang điểm đã bị nước mắt làm nhòe, bộ dạng lúc này chắc chắn rất thảm hại.
Tống Cẩn ngẩng đầu chạm mắt với Lục Chinh, thấy vẻ mặt điềm nhiên như không của anh, cô tức giận không kìm được liền nhào tới ôm cổ anh, ngẩng đầu hôn lên môi anh rồi cắn mạnh một cái Mùi máu tanh tràn ngập giữa hai bờ môi, Tống Cẩn hài lòng nhả răng ra, dứt khỏi môi Lục Chinh, khiêu khích nhìn dáng vẻ rỉ máu trên môi dưới của anh.
Đáng đời cái tội dám xem trò cười của tôi Lục Chinh giơ tay dùng ngón cái quệt nhẹ khóe miệng.
Nhìn thấy vệt máu đỏ tươi, anh hung hăng kéo tuột cô vào lòng, giữ chặt gáy cô, cúi đầu áp xuống môi cô hôn thật mạnh.
“Ưm ưm...” Hành động nằm ngoài dự liệu khiến Tống Cẩn hoảng hốt đưa tay đẩy anh, đẩy không được bèn đấm thùm thụp vào ngực người đàn ông.
Cô càng đánh, Lục Chinh hôn càng tàn nhẫn.
Cảm nhận được miệng cô đang mím chặt, rõ ràng là rất bài xích nụ hôn của mình, bàn tay lớn của anh liền túm lấy đuôi tóc cô dùng sức giật xuống.
“A...” Tống Cẩn đau đớn hé miệng.
Lưỡi Lục Chinh nhân cơ hội đó liền