Chương 15
phố.
Anh Hiền tập trung vào công việc, gần như quên mất Phó Thành.
Thành phố rất coi trọng công trình này, trước khi khởi công, thư kí Thành Ủy đã đến thực nghiệm kiểm tra công trình hai lần.
Cũng không có gì lạ, nếu hoàn thành tốt thì đây sẽ là một thành tựu rực rỡ.
Công việc sửa chữa mấy thứ trước đây rất phức tạp, cần phải giải quyết với các bộ phận khác nhaụ Với tư cách người được bổ nhiệm phụ trách dự án, ngoài công việc hàng ngày, Anh Hiền thỉnh thoảng phải lộ diện tiếp khách trong một số dịp.
Đi đêm lắm có ngày gặp ma.
Có người uống vài chén rượu đã bắt đầu đặt tay lên đùi cô.
“Nghe nói cô Tưởng tốt nghiệp Harvard năm 21 tuổi, thảo nào ngài Tưởng đem dự án lớn thế này cho cô.
Thật là không thể trông mặt mà bắt hình dong.
Cô Tưởng xinh đẹp thế này, hoàn toàn có thể dựa vào khuôn mặt mà kiếm ăn.” Mặt Kha Nhụy lập tức tối sầm đi.
Anh Hiền mượn cớ rót trà, lặng lẽ đẩy bàn tay của người kia ra.
Kha Nhụy thông minh, nhanh chóng lấy điện thoại di động ghé sát tai, nói dối là có một văn bản đang cần cô ký tên gấp, cả hai cứ như vậy mà trốn thoát.
Lên xe, Kha Nhụy tức giận đến nhe răng trợn mắt “Tức chết tôi rồi.
Sếp, ông ta điên rồi sao?
Chỉ là một Phó cục trưởng mà cũng dám ” Anh Hiền vẫn bình tĩnh “Phó cục trưởng thì cũng có cách làm chúng ta khó chịụ” Kha Nhụy hiểu, chẳng qua là tức không chịu nổi.
Không phải nói chỉ cần có tiền là có thể muốn làm gì thì làm sao, sao cô ấy lại cảm thấy Tưởng Anh Hiền còn mệt hơn mình gấp trăm lần thế nhỉ?
Trong lúc chờ đèn đỏ, Kha Nhụy bỗng nhớ ra còn có chuyện khác, quay lại đưa cho Anh Hiền hai túi giấy nặng trịch.
“Cái gì đây?” “Anh Phó mang tiền đến.” “Tiền gì?” Anh Hiền mở một túi trong số đó ra, một xấp tiền giấy gọn gàng rơi lên đùi cô.
Ở sâu trong túi còn vài xấp một vạn nữa, tổng cộng là năm vạn.
Kha Nhụy giúp cô nhớ lại “Có một cái là tháng trước anh Phó đưa cho lễ tân, nhờ gửi cho cô, lễ tân không biết làm gì nên đưa cho tôi trước, lúc ấy cô nói để tôi trả lại.” Anh Hiền nhớ ra đúng là có chuyện này.
Cô bận rộn như vậy thì làm sao có thời gian giải quyết năm ba vạn này.
Trong tài liệu do bộ phận dự án gửi đến có một số dữ liệu đều là của năm ngoái, không biết do vô ý thật hay là cố tình.
“Tôi gọi điện thoại cho anh Phó bảo đến lấy về, nhưng anh ấy nói không cần, anh ta nói…” Còn có thể nói cái gì, đơn giản chỉ là chút tuyên bố chua chát về sự kiên định không thể khuất phục thôi.
Xem ra làm vệ sĩ cũng kiếm được rất nhiều tiền, hai tháng kiếm được mười vạn, chỉ sợ tiền lương của anh đều mang đến đây gửi hết rồi.
Đây là lần đầu tiên Anh Hiền nghi ngờ anh là kẻ cuồng bị ngược đãi.
Cô thờ ơ nói “Cô đi theo tôi nhiều năm như vậy, lại còn giấu giếm tôi sao?
Nói đi, anh ta mắng tôi à?” “Không có, không có.” Kha Nhụy vội phủ nhận “Anh Phó nói em gái anh ấy không phải tên ăn mày, anh ấy cũng sẽ không để em gái trở thành ăn mày.” Thật ra, lúc Kha Nhụy nghe được những lời này cũng rất xúc động.
Hơn nữa trong khoảng thời gian đó mọi người đều bận rộn chân không chạm đất, cô ấy cũng quên mất chuyện này.
Cho