Chương 16
đến khi trở lại công ty, Tiểu Đặng ở quầy lễ tân đưa cho cái túi giống hệt lần trước, lúc này cô ấy mới nhớ ra.
“Lúc lễ tân lại đưa phong bì này lần thứ hai, tôi mới nhớ đến chuyện lần trước, tôi gọi điện cho anh Phó thì không thấy nghe máy… Xin lỗi sếp, do tôi làm không tốt.
Ngày mai tôi nhất định mang tiền trả lại.” Kha Nhụy chột dạ, nhìn Anh Hiền qua kính chiếu hậụ Người phụ nữ ngồi trên ghế ngả người ra sau, gương mặt bị bóng tối che khuất, không nhìn thấy biểu cảm trên mặt.
Lúc sau, Anh Hiền nói “Được rồi, cứ giữ đi.” Tiền dâng đến tận cửa tại sao lại không lấy.
Bên ngoài cửa xe, trên màn hình lớn của Trung tâm thương mại đang chiếu đoạn giới thiệu về bộ phim có chủ đề giải cứu quân đội, nhân vật nam chính nét mặt cương nghị, đóng cảnh hành động cũng không tệ.
Anh Hiền nhìn qua một lúc, trong đầu lóe lên đôi mắt sắc bén, vừa có dục vọng lại vừa tức giận.
Sau khi say rượu, liệu anh có sờ đùi phụ nữ không nhỉ?
Ý nghĩ này làm cô muốn bật cười, hứng thú bị quên lãng lần nữa lại bùng lên thành một ngọn lửa.
Có lẽ anh không biết, nếu anh không tích cực trả lại tiền, hoặc cư xử khúm núm nịnh nọt một chút thì cô sẽ bỏ qua để cho anh đi.
“Kha Nhụy, đưa tôi số điện thoại của Phó Thành.” “Dạ, vâng ạ.” Trong điện thoại của Kha Nhụy có sổ ghi chú chuyên dùng để ghi lại số điện thoại của mọi người, tìm đến tên của Phó Thành, sau đó cô ấy gửi dãy số đó qua cho Anh Hiền.
Anh Hiền không lưu lại mà copy paste trực tiếp vào ô thông tin, gửi ba chữ ‘Tưởng Anh Hiền.’ Rất nhanh điện thoại đã rung lên ‘Cô muốn gì?’ Anh Hiền khẽ cười, cất điện thoại đi.
Giọng điệu khó chịu vậy sao?
Vậy cô cũng không khách sáo nữa.
Năm giờ rưỡi sáng thứ Bảy, chuông báo thức đúng giờ vang lên.
Phó Thành lấy di động tắt chuông đi, phát hiện có hai cái tin nhắn đều đến từ “Tưởng Anh Hiền”, thời gian nhận được là 1 giờ 3 phút rạng sáng.
Tin nhắn thứ nhất chỉ có hai chữ Muốn anh.
Tin nhắn thứ hai là một địa chỉ, một khu chung cư ở trong thành phố Đông.
Phó Thành nhìn chằm chằm vào hàng chữ kia rất lâu, nhập “Có ý gì” vào trong khung thoại, sau đó nhìn chốc lát rồi lại lần lượt xóa từng chữ đi, đổi thành “Khi nào?” Ngón tay dừng ở chỗ mũi tên gửi đi một hồi lâu, cuối cùng lại ấn xóa bỏ, sau lại một chữ cũng không hồi âm.
Nếu cô nhắn tin tới thì chính là muốn anh đi, hỏi lại thì chỉ biết tự rước lấy nhục.
– Rất lâu sau không nhận được tin nhắn trả lời, Anh Hiền cảm thấy Phó Thành đang giả vờ thanh cao.
Vậy thì không thú vị nữa rồi.
Ném di động xuống, Anh Hiền bắt đầu hưởng thụ ngày nghỉ ngơi hiếm lắm mới có được của mình.
Thật ra cũng không có công việc gì đặc biệt, chỉ là ngày hôm nay dành để ngủ và nghỉ ngơi thôi.
Chung cư là cô dùng tiền lương năm thứ nhất của mình để mua, những người biết chỗ này cũng không nhiều lắm, ngoại trừ Kha Nhụy thì cũng chỉ có Anh Thận biết.
Cho nên khi chuông cửa vang lên thì cô chắc chắn là Kha Nhụy đến đây đưa văn kiện khẩn cấp, bèn trực tiếp mở cửa ra.
Nhìn thấy người đàn ông đứng ngoài cửa, Anh Hiền thực sự có chút ngoài ý muốn, nhưng rất nhanh, ngoài ý muốn lại biến thành hứng thú.
Người này đúng thật