⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 11

căn hộ thuộc khu chung cư cũ ở trung tâm thành phố.
Vì là tòa nhà lâu đời nên những bức tường xám đã bong tróc hết cả, dây leo xanh giăng kín.
Cửa chung cư vẫn là cửa sắt mật mã kiểu cũ, phủ đầy rỉ sét, khi mở ra đóng vào thường phát ra tiếng cọt kẹt.
Thẩm Từ Âm lấy dép lê cho cô ấy “Đâu phải cậu không biết giá thuê nhà ở Ninh Xuyên, muốn ở gần công ty thì phải chịu thôi.” “Nếu thuê chung mấy căn hộ bên đường Thụy Lâm với người khác thì giá cũng xêm xêm đấy.” Cô lắc đầu “Không muốn thuê với người khác, ở một mình thoải mái hơn.” Cô từng thử thuê chung hồi mới tốt nghiệp, nhưng ngay sau đó phát hiện ra có quá nhiều vấn đề, gặp được bạn cùng phòng tốt thì không sao, gặp phải ai không tốt thì đành chịụ Công việc hàng ngày của cô đã đủ vất vả, không muốn đến lúc về nhà lại phải đối mặt với chuyện phiền lòng thêm nữa.
Phương Nhuế Gia đặt lồng vận chuyển mèo lên bàn trà, sau đó đi dạo quanh phòng khách một vòng, đánh giá “Bên ngoài nhìn có vẻ tồi tàn mà bên trong trang trí đẹp phết.
Về nhà được nửa tháng rồi, cảm giác thế nào?” “Cũng không tệ lắm.” Thẩm Từ Âm đang định vào bếp rót nước cho cô ấy, Phương Nhuế Gia xua tay tỏ ý không cần.
Cô ấy quay đầu lại, thấy một chiếc hộp đàn violin màu đen nằm lẻ loi bên cạnh bức tường ở góc phòng ngủ, bên trên còn dán một miếng dán cũ kỹ bạc màụ Phương Nhuế Gia hỏi “Cậu còn chơi đàn không?” Thẩm Từ Âm lắc đầu “Nhưng đã quen đi đâu cũng mang theo rồi.” “Mình nhớ hồi còn học đại học, cậu biểu diễn violin trong lễ kỷ niệm trường, chơi rất hay.
Sau đó mọi người bắt đầu gọi cậu là “nữ thần violin”, cậu còn cực kỳ ghét bỏ.
Vậy kỹ năng của nữ thần bây giờ thế nào rồi?” Phương Nhuế Gia là bạn cùng phòng đại học của Thẩm Từ Âm, sau khi tốt nghiệp, Thẩm Từ Âm ở lại Bắc Kinh, còn Phương Nhuế Gia đến Ninh Xuyên làm việc.
Tuy mỗi người một ngả nhưng họ vẫn thường liên lạc qua WeChat.
Lần này Thẩm Từ Âm trở về Ninh Xuyên, Phương Nhuế Gia là người vui mừng nhất.
Dẫu sao thì hai cô bạn kia đều đã tản mác đi nơi khác, chỉ có duy nhất hai người họ còn giữ liên lạc với nhaụ “Hồi đại học chỉ chơi đúng một lần, sau đó còn đụng đến nữa.” Thẩm Từ Âm nói, trong giọng điệu không có chút tiếc nuối “Đã xuống tay từ lâu rồi.” Mèo con trong lồng phát ra một âm thanh nhỏ nhẹ như đang thúc giục.
Phương Nhuế Gia nhìn đồng hồ, không nói chuyện phiếm nữa “Chúng ta đi nhé?” “Cậu xuống tầng trước đi, mình còn lấy túi.” Hôm nay Phương Nhuế Gia nhờ Thẩm Từ Âm đi cùng cô ấy đưa mèo con đến bệnh viện kiểm tra sức khỏe, hai người cũng thuận tiện hàn huyên.
Con mèo này vốn thuộc về cấp trên của Phương Nhuế Gia, nhưng cô ấy chợt có việc gấp, mà bệnh viện thì đã hẹn trước nên chỉ đành nhờ Phương Nhuế Gia giúp đỡ.
Thẩm Từ Âm đi xuống tầng, nhìn thấy một chiếc ô tô màu xám, hỏi “Của cậu à?” “Mượn thôi, chở chị em đi hóng gió, hôm nay muốn cậu đi đâu nào?” Thẩm Từ Âm cười “Thế thì hôm nay tùy theo cô Phương vậy.” Đến bệnh viện thú y, hai người được thông báo phải đợi một lúc, vì vậy họ bèn ngồi xuống ghế dài trong sảnh.
Tiết trời ấm áp, ánh nắng tràn vào qua cửa kính sát trần, chiếu lên vai tạo thành một mảng màu


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡