⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 12

vàng rực rỡ.
Thẩm Từ Âm lấy điện thoại ra, đầu ngón tay dừng trước màn hình, còn chưa kịp mở khóa thì trong tầm mắt chợt xuất hiện một cục bông trắng to đùng đang đánh hơi những chậu cây xung quanh.
“Em chó Samoyed này đáng yêu quá.” Phương Nhuế Gia vui vẻ nói “Muốn nựng ghê.
“ Một y tá thò đầu ra khỏi phòng gọi “Chocolate, chủ của Chocolate có ở đây không ạ?” “Tới đây.” Một cô gái vội vàng chạy từ bên ngoài vào, trong tay cầm sợi dây xích chó trống trơn, quay đầu thúc giục người phía sau “Anh nhanh lên ” Cô gái rất xinh đẹp, dáng người cao ráo, mặc một chiếc váy ngắn, đi bốt cao đến đầu gối, đeo một chiếc túi nhỏ, chỉ cần nhìn nhãn hiệu cũng biết giá không hề rẻ.
“Chocolate….
“Cô gái gọi, đưa mắt nhìn khắp sảnh một vòng, sau đó quay đầu nhìn sang chỗ cô.
Đôi mắt cô gái rất đẹp, có chút giống ai đó.
Trong đầu Thẩm Từ Âm chợt nảy ra ý nghĩ này, nhưng cụ thể giống ai, cô lại không nghĩ ra được.
Cô gái đi tới bế chú chó Samoyed lên “Sợ tới bệnh viện cũng không được, hôm nay con nhất định phải kiểm tra sức khỏe.” Cô ấy bế chú chó, lại ngó ra ngoài cửa, thấy người vẫn chưa vào, cô ấy không đợi nữa mà đi thẳng vào trong.
Thẩm Từ Âm nhìn ra ngoài theo ánh mắt của cô gái, một người đàn ông trẻ cao ráo đứng bên cạnh xe đang nhét chìa khóa vào túi, sau đó thong thả bước vào bệnh viện.
Anh mặc một chiếc áo hoodie, đeo kính râm, ánh nắng chiếu vào mép gọng kính tạo ra những tia sáng lấp lánh.
Khác hẳn với vẻ ngoài nghiêm túc trong bộ vest ở phòng họp hôm đó, hôm nay Ngôn Chiêu mặc thường phục, dáng vẻ lười biếng đúng chất thiếu gia nhà giàụ Ngôn Chiêu đẩy cửa bước vào, đúng lúc này Phương Nhuế Gia nhận được một cuộc điện thoại, vẻ mặt cô ấy trở nên phức tạp.
Cô ấy chỉ vào hai chiếc hộp lớn ở trong góc, nói “Sếp của mình nhờ chúng ta mang hộ cái này về.” Hai người đi tới, thử nhấc hộp lên…..
“Không được không được.” Phương Nhuế Gia xua tay “Không nhấc nổi, tìm ai đó giúp đi.” Hôm nay bệnh viện thú y không có nhiều người, Phương Nhuế Gia nhìn quanh một vòng, ánh mắt khóa chặt vào Ngôn Chiêu đang đứng bên kia sảnh lớn “Đẹp trai thế này, tấm lòng chắc cũng tốt lắm.” “Cậu đừng gọi anh ấy….” Nhưng đã chậm.
“Anh đẹp trai ” Phương Nhuế Gia nhiệt tình gọi Ngôn Chiêu kêu “Có thể giúp một tay không?” Giọng nói của Phương Nhuế Gia vang vọng trong sảnh lớn vắng người, Ngôn Chiêu ngẩng đầu, trước tiên là nhìn thấy Thẩm Từ Âm đứng bên cạnh.
Cô mím môi, hơi xấu hổ dời tầm mắt, giả vờ như không quen, lại càng không muốn nhìn thấy biểu cảm trên mặt anh.
Qua vài giây.
Cô nhìn chậu cây bên cạnh, nghe thấy tiếng bước chân chậm rãi đến gần, cho đến khi giọng nói trong trẻo của anh vang trên đỉnh đầu “Có chuyện gì thế?” Phương Nhuế Gia nói “Cái hộp này hơi nặng, anh có thể giúp chúng tôi mang lên xe được không?
Xe đậu ngay ngoài cửa.” “Được.” Anh gấp gọn kính râm treo lên cổ áo, đồng ý dứt khoát “Dẫn đường đi.” Chiếc hộp mà Thẩm Từ Âm nâng không nổi giờ được Ngôn Chiêu nhấc lên dễ dàng.
Phương Nhuế Gia mở cốp xe, miệng không ngừng cảm ơn “Cảm ơn, cảm ơn anh đẹp trai đã giúp đỡ.” Thẩm Từ Âm cũng nói thêm “Cảm ơn anh.” Ngôn Chiêu quay đầu lại, cười khẽ “Sao tôi nghe giọng điệu này có vẻ hơi không tình nguyện cho lắm


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡