⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 13

nhỉ.” Phương Nhuế Gia không hiểu gì, vội vàng giải thích “Xin lỗi, tính cách của bạn tôi vốn vậy đấy, cô ấy đối xử với ai cũng thế, không phải cố ý đâụ” Thẩm Từ Âm nói “Tôi cực kỳ tình nguyện, anh không cần phải xuyên tạc ý của tôi.” Phương Nhuế Gia “……” Sao đột nhiên lại căng thẳng vậy.
“Vậy à?” Ngôn Chiêu nhướng mày “Vậy lần trước nói rất vui được gặp tôi cũng là tình nguyện sao?” “Không giống nhau, đó chỉ là lời nói xã giao thôi.” Phương Nhuế Gia không chen nổi vào cuộc trò chuyện của hai người, lúc này mới nhận ra có gì đó không đúng lắm.
Cô ấy ho nhẹ một tiếng, thử hỏi “Hai người… quen nhau à?” Ngôn Chiêu chỉ mỉm cười không nói, để giành quyền trả lời cho Thẩm Từ Âm.
Cô ngập ngừng một lúc rồi mới nói “…… Bạn học cấp ba.” Ngôn Chiêu nhẹ xùy một tiếng giễu cợt.
Ba người quay trở lại bệnh viện, Phương Nhuế Gia xách lồng mèo đi tìm bác sĩ, Thẩm Từ Âm thì đi WC.
Ra khỏi WC nữ, cô đi đến bồn rửa tay, hơi cúi người xuống, nhìn khuôn mặt của mình trong gương.
Nước chảy dọc theo lòng bàn tay cuốn trôi bọt xà phòng ở kẽ tay.
Cô đóng van nước, vừa định đứng thẳng dậy thì phía sau vang lên một giọng nói quen thuộc “Tôi không biết chúng ta chỉ đơn thuần là bạn học cấp ba thôi đấy?” Trước bồn rửa tay không một bóng người, giọng nói của anh nhẹ nhàng vang vọng, để lại một chút dư âm mơ hồ.
Thẩm Từ Âm bước tới “Ở một phương diện nào đó, tôi nói không sai.” Ngôn Chiêu đứng ở cửa, cô cúi đầu định đi vòng qua nhưng anh lại không cho, Thẩm Từ Âm đành phải ngước lên nhìn anh.
Anh cao hơn cô một cái đầu, có lợi thế hơn hẳn về vóc dáng.
Anh bước đến gần, cô lùi lại theo bản năng, nhưng không ngờ đằng sau là một kệ để đồ, đối diện ngay gáy cô.
Thẩm Từ Âm không hề hay biết, đang sắp đụng vào thì Ngôn Chiêu đã nhanh tay lẹ mắt nắm cổ tay cô kéo về phía mình, đồng thời đưa tay đỡ lấy gáy cô, mu bàn tay đập mạnh vào kệ phát ra tiếng vang nặng nề.
“Rầm ” Thẩm Từ Âm hoảng sợ, nghiêng đầu muốn xem tay anh có làm sao không, nhưng lại bị anh dùng tay kia nắm lấy cằm, buộc cô phải quay mặt lại nhìn anh “Đừng nhúc nhích.” Tiếp xúc thân thể thường trực tiếp khơi gợi ký ức của con người hơn lời nói, năm ngón tay anh thon dài mạnh mẽ, lòng bàn tay lạnh lẽo dán sát vào làn da cô, mang đến cảm giác thoải mái quen thuộc.
Ngôn Chiêu cúi đầu, dùng âm lượng chỉ hai người có thể nghe thấy, chậm rãi gằn từng chữ “Chỉ là bạn học cấp ba mà có thể lên giường nhiều lần như vậy sao?” Trong toilet rất yên tĩnh, yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng hít thở đan xen của hai người, nhịp nhàng lên xuống, tựa như nhịp tim hỗn loạn.
Thẩm Từ Âm không khỏi nhớ lại một số ký ức mập mờ, cô cũng không phải Bồ Tát vô dục vô cầu, tâm không thể lặng như nước, chỉ có thể ép mình nhìn đi chỗ khác, bình tĩnh trả lời “Tôi chỉ cảm thấy nói như vậy sẽ tốt cho cả hai chúng ta, dù sao cũng đã qua nhiều năm rồi….” “Cô có thể coi những chuyện trong quá khứ như chưa từng xảy ra được sao?” Ngôn Chiêu ngắt lời, thấp giọng gọi ra xưng hô quen thuộc “Bạn học Thẩm Từ Âm?” Anh gần như hoàn toàn bao bọc cô trong vòng tay, hơi thở ập lấy cô, cổ họng Thẩm Từ Âm


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡