Chương 14
nghẹn lại, nhất thời không nói nên lời.
Ngôn Chiêu nhìn xuống, hai người giữ nguyên tư thế đó, khoảng cách cực gần, chóp mũi dường như sắp chạm vào nhaụ Đúng lúc này, điện thoại trong túi anh reo lên.
Anh đứng thẳng người, bầu không khí căng thẳng và mờ ám tan biến ngay khi anh lùi bước.
Ngôn Chiêu lấy điện thoại ra nghe, Thẩm Từ Âm cúi đầu, lúc này mới phát hiện ra anh vẫn nắm lấy cổ tay cô.
Lòng bàn tay anh ấm áp, làn da áp sát vào xương cổ tay cô như thể nắm bắt từng nhịp đập của trái tim cô, hết nhịp này đến nhịp khác.
Không giống như bạn cũ gặp lại, họ từng là đôi tình nhân thân mật nhất.
Cho dù đã chia tay từ lâu, nhưng sự tồn tại của mối quan hệ này khiến cho mọi tiếp xúc thân thể của hai người đều trở nên nhạy cảm.
Những kí ức chôn sâu trong tâm trí bỗng sống dậy, kéo theo cả khả năng thích ứng và phục tùng của cơ thể.
Chỉ một cái chạm thăm dò bình thường dường như cũng mang theo ý tứ nào đó khiến tim đập rộn ràng.
Thẩm Từ Âm rút tay ra khỏi lòng bàn tay anh.
Ngôn Chiêu không nói gì, cũng rút tay về, nói vào điện thoại “Chờ đó, anh đến ngay đây.” Ngôn Trăn ngồi lên xe, vừa mới thắt dây an toàn, quay sang thì thấy bàn tay phải đang chống vô lăng của Ngôn Chiêu bị xanh một mảng, cô ấy hoảng hốt nói “Tay anh sao thế?
Anh đánh nhau với ai à?” “Không sao.” Ngôn Chiêu không muốn nói nhiều “Xong rồi à?” “Vâng.” Chocolate héo hon nằm sấp ở ghế saụ Xe khởi động, Ngôn Chiêu chú ý thấy Ngôn Trăn cứ nhìn vào gương chiếu hậu mãi, bèn hỏi “Em đang nhìn gì vậy?” “Em đang nghĩ, chị gái xinh đẹp mới gặp ở bệnh viện lúc nãy trông hơi quen.” “Em chưa từng gặp.” “Sao anh biết em đang nói đến ai?” “Còn ai vào đây nữa?” Hai người như đang chơi trò đố qua lại, Ngôn Trăn là người đầu tiên bỏ cuộc “Nói chung là em có chút ấn tượng.” Cô ấy nghiêm túc suy nghĩ, trong đầu chợt lóe ra điều gì đó “Có phải lúc anh từ Mỹ về….” “Két….” Ngôn Chiêu đột nhiên đạp phanh, người Ngôn Trăn bất ngờ ngã về phía trước, cô ấy hoảng sợ hét lên “Ngôn Chiêu ” Anh thản nhiên hất cằm “Đèn đỏ.” Chủ đề bị ngắt quãng, Ngôn Trăn cũng không muốn nhắc lại nữa.
Cô ấy lấy điện thoại ra khỏi túi, bực bội nói “À phải rồi, mẹ bảo em chuyển lời cho anh, bảo anh có rảnh thì đi ăn với cô…cô Hoàng gì đó để làm quen.” “Không rảnh.” Ngôn Trăn lướt WeChat “À, em nhớ nhầm, là cô Trương.” “Không rảnh.” Thái độ của anh rất qua quýt, Ngôn Trăn bất mãn “Anh còn chưa tìm hiểu rõ người ta đã từ chối là sao?” “Có gì khác biệt à?” “Em mặc kệ, anh tự nói với mẹ đi.” Ngôn Chiêu liếc cô ấy một cái “Ngôn Trăn, em đứng về phe nào?” “Mẹ cũng chỉ sốt ruột thôi, ai bảo anh lớn tuổi rồi mà vẫn còn độc thân.” “Anh lớn tuổi lắm à?” Ngôn Trăn hừ một tiếng, cố ý chế nhạo anh “Lớn thật mà, đã có khoảng cách thế hệ với giới trẻ bọn em rồi.” Ngôn Chiêu đặt tay lên vô lăng, ngón tay gõ chậm rãi “Thì ra 27 tuổi là già, có khoảng cách thế hệ rồi à?
Anh nhớ rồi, về nhà sẽ tường thuật lại cho Trần Hoài Tự.” Ngôn Trăn ???
Ngôn Trăn “Anh ” Sau khi đưa mèo con về nhà, Thẩm Từ Âm cùng Phương Nhuế Gia đến một quán lẩu ở trung tâm thành phố.
Buổi tối cuối tuần, trong quán chật kín không