Chương 15
còn chỗ ngồi.
Thẩm Từ Âm thuộc kiểu người thích hòa đồng , rõ ràng không thể ăn cay nhưng lần nào cũng nhất quyết phải gọi nước dùng đỏ chót, kèm theo một bát nước canh trắng bên cạnh, khi nào cay quá thì sẽ nhúng qua nước một chút.
Không lâu sau, trên mặt nước trắng đã nổi lên một lớp dầu đỏ mỏng.
Ý câu này là dù không giỏi ăn cay nhưng khi ăn ở quán lẩu, nu9 vẫn muốn thử nước dùng cay để hòa mình vào không khí chung.
Phương Nhuế Gia mở lon Coca, cầm cốc của cô rót nước vào, hỏi “Anh đẹp trai ở bệnh viện thú y chiều nay ấy, không chỉ đơn giản là bạn học cấp ba của cậu thôi đúng không?” Bạn học cũ nào gặp nhau mà lại có bầu không khí như vậy?
Thẩm Từ Âm trả lời “…… Bạn trai cũ.” Phương Nhuế Gia hít một hơi lạnh.
“Xin lỗi, lúc ấy không nói thật với cậu là vì mình nghĩ trong hoàn cảnh đó, nói ra sẽ càng khó xử hơn.” “Mình hiểu mà.” Phương Nhuế Gia nhìn cô như muốn nói “Mình hiểu”, sau đó chuyển sang tò mò “Nhưng mà mình không ngờ cậu sẽ yêu đương thời trung học đấy?” Phải biết rằng Thẩm Từ Âm ở trường đại học nổi tiếng là vô tình vô dục, đặt thành tích lên hàng đầụ Một khuôn mặt xinh đẹp như vậy, người theo đuổi cứ phải gọi là tre già măng mọc.
Nhưng đều bị cô từ chối thẳng thừng, không chừa cho con đường sống nào.
“Mình cũng không ngờ.” Thẩm Từ Âm cắn một miếng thịt viên bò, miệng lẩm bẩm “Muốn trách thì trách anh ấy.” “Anh ta theo đuổi cậu à?” “…… Có thể coi là vậy.” Thẩm Từ Âm không biết nên định nghĩa thế nào về sự phát triển của mối quan hệ giữa cô và Ngôn Chiêu, chỉ nói “Anh ấy là kiểu tay già đời, phương thức theo đuổi khá đa dạng.” Hơi nước từ nồi lẩu bốc lên nghi ngút, trên mặt ai cũng lấm tấm một lớp mồ hôi mỏng.
Nước da Thẩm Từ Âm trắng nõn, hai má hơi ửng hồng, ánh đèn vàng ấm áp trong quán chiếu xuống càng tôn lên làn da mịn màng như ngọc của cô, xinh đẹp động lòng người.
Phương Nhuế Gia thở dài “Giờ thì mình đã hiểu tại sao thời đại học cậu lại từ chối những người theo đuổi đó rồi.
Có bạn trai cũ chất lượng cao như vậy, nhìn những người không bằng anh ta chắc chắn sẽ cảm thấy có sự chênh lệch tâm lý.” Thẩm Từ Âm rút khăn giấy lau mồ hôi ở chóp mũi, có chút bất đắc dĩ “Cũng không phải, mình không nghĩ nhiều như vậy, chỉ đơn giản là không có cảm giác với họ thôi.” “Có nghĩ đến chuyện quay lại không?” Thẩm Từ Âm nói “Nghĩ gì chứ, đã qua nhiều năm vậy rồi.” Thời gian là thứ vũ khí sắc bén xóa nhòa mọi tình cảm.
Chín năm qua hai người không biết gì về nhau, có lẽ trong thời gian đó, anh đã sớm bước vào nhiều giai đoạn tình cảm mới, tiến triển thuận lợi trên quỹ đạo cuộc sống, sẽ không bao giờ bước vào cuộc đời cô nữa.
Cảm giác xa lạ do sự thiếu hiểu biết lâu dài gây ra là một rào cản, vậy nên, muốn dựa vào ký ức còn sót lại để tìm về quá khứ là điều gần như không thể.
Thẩm Từ Âm cực kỳ lý trí, lý trí đến mức có thể kiên quyết thực hiện những nguyên tắc mà cô cho là đúng, ngay cả khi nó đi ngược lại với mong muốn của cô.
Khi mẹ cô ép tập violon là vậy, chia tay với Ngôn Chiêu cũng vậy.
Phương Nhuế Gia chống cằm, lắc lắc ngón tay “Chưa chắc đâu, tình yêu tuyệt vời