⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 22

tôi đến vậy à?” Cô không muốn nợ ân tình của người khác, điều đó khiến cô cảm thấy mắc nợ, đặc biệt khi người đó lại còn là Ngôn Chiêụ Chính cô thậm chí cũng không phân biệt được liệu có còn sót chút quan tâm nào trong đó hay không.
Vẫn nên kết thúc sớm thì tốt hơn.
Nước trong chai truyền dịch nhỏ xuống từng giọt, Ngôn Chiêu yên lặng ngồi bên cạnh cô, không có ý định rời đi.
“Ngôn Chiêu, chúng ta nói chuyện đi.” “Hửm?” Anh lười biếng nhấc mí mắt lên.
“Mặc dù chúng ta từng yêu nhau, nhưng đó đều đã là quá khứ rồi.
Hiện tại tôi nghĩ chúng ta vẫn nên nói chuyện cho rõ ràng.“ Cảm giác dính dính, vương vấn không dứt này khiến cô không thể kiểm soát được, cô không thích nó.
Thẩm Từ Âm buồn ngủ nói “Về việc tiền thuốc thang, sau khi giải quyết xong thì có thể xóa WeChat của nhaụ Anh mua lại công ty của chúng tôi, sau này chắc chắn sẽ phải chạm mặt, nhưng chúng ta có thể giao hẹn không….” Bác gái đang ngủ gà gật trên ghế đối diện chợt mở mắt ra “Sắp 4 giờ rồi cô gái ơi, có gì thì về nhà nói với bạn trai saụ Dì lớn tuổi rồi nên phải nghỉ ngơi, không thể so với người trẻ tuổi các cháu được.” Cổ họng Thẩm Từ Âm nghẹn lại, hiếm khi xấu hổ “…… Cháu xin lỗi.” Thậm chí còn quên giải thích mối quan hệ của họ.
Ngôn Chiêu cười một tiếng, đưa tay ấn đầu cô lên vai mình, nói với bác gái đối diện “Xin lỗi ạ, chúng cháu sẽ chú ý.” Lúc ra ngoài anh chỉ khoác tạm một chiếc áo gió, chất vải trơn nhẵn mát lạnh, gò má nóng bừng của cô bất ngờ có cảm giác thoải mái khó tả.
Ngôn Chiêu không buông tay, vẫn luôn ấn đầu cô, lòng bàn tay áp lên má cô.
Thẩm Từ Âm hơi giãy giụa nhưng không thoát ra được, lại không dám làm ầm ĩ, đành nhỏ giọng hỏi “Sao anh phải xin lỗi thay tôi?
“ “Nếu tôi không ở đây, em có thể nói nhiều được như vậy không?” “Cũng đúng.” Tốc độ phản ứng của Thẩm Từ Âm vì cơn sốt mà trở nên chậm chạp, mí mắt nặng trĩu “Tại anh.” “Ừ, tại tôi.” Ngôn Chiêu giơ tay lên che phủ đôi mắt cô, chặn ánh sáng lại, anh nhẹ nhàng hạ giọng “Được rồi, ngủ đi.” “Từ Âm, Từ Âm, tỉnh dậy mau ” Thẩm Từ Âm bị đánh thức từ giấc ngủ say, cô mơ mơ màng màng mở mắt, đầu óc trống rỗng.
Phương Nhuế Gia đang ngồi xổm trước giường, khuôn mặt lộ vẻ lo lắng “Mới không gặp một đêm thôi mà cậu đã vào bệnh viện rồi, làm mình sợ hết hồn.” Thẩm Từ Âm sờ lên trán, thấy cơn sốt đã hạ, cô có chút ngơ ngác hỏi “Bây giờ mấy giờ rồi?” “6h30 sáng.” “Ừ.” Cô dụi mắt, hít thở sâu vài hơi rồi dần dần tỉnh táo lại.
Cơ thể cảm thấy dễ chịu hơn hẳn, tình trạng mệt mỏi do cơn sốt tối qua đã biến mất, tinh thần cũng tốt lên rất nhiềụ Thẩm Từ Âm quay đầu sang, thấy ghế ngồi bên phải trống trơn mới chợt phản ứng lại “Nhuế Gia, sao cậu lại tới đây?” Lẽ ra cô ấy không biết cô bị bệnh mới đúng.
“Có người dùng điện thoại của cậu gọi cho mình, ban đầu mình còn tưởng là trò đùa của ai vào sáng sớm.” Phương Nhuế Gia đứng lên “Chắc chắn là do món xiên nướng rồi, tối qua mình về cũng bị đi ngoài, nhưng không nghiêm trọng như cậụ Mà nói thật, cậu có coi mình là bạn không đấy hả?
Đã đến mức phải vào viện rồi mà còn không cho mình biết?” “Không muốn phiền cậụ” Thẩm


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡