Chương 23
Từ Âm ngồi dậy, chiếc áo khoác đen phủ trên người cô rơi xuống, Phương Nhuế Gia cầm lên xem “Cái này của ai thế?” Còn chưa đợi cô trả lời, Phương Nhuế Gia đã kết luận “Của người đàn ông gọi điện cho mình à?” Thẩm Từ Âm lấp lửng “Tối hôm qua…… Thuê một anh điều dưỡng.” Nếu để Phương Nhuế Gia biết cô được bạn trai cũ chăm sóc cả đêm, cô ấy sẽ đi kể lể khắp nơi mất.
“Thật à?” Phương Nhuế Gia nửa tin nửa ngờ “Đi mà không thèm lấy áo sao?” “Chắc vậy.” “Thế mình vứt đi nhé?” “Vứt đi.” Cùng lắm thì bồi thường cho Ngôn Chiêu cái áo khoác mới thôi.
Phương Nhuế Gia sờ vào áo thấy chất liệu rất tốt, không nhịn được lật sang xem nhãn hiệu, sau đó tìm kiếm trên điện thoại.
Nhìn vào giá cả trên màn hình, cô ấy im lặng một lúc lâu mới quay lại “Thẩm Từ Âm, cậu biết cái áo này bao nhiêu tiền không?” Thẩm Từ Âm đang thu dọn đồ đạc “Không biết.” Phương Nhuế Gia giơ màn hình điện thoại cho cô xem, mặt không biểu cảm “Hơn 8 vạn.” 8 vạn = 271359200 VND Thẩm Từ Âm …… “Khai thật ngay, người đàn ông kia là ai?
Điều dưỡng nhà ai mà lại mặc cái áo hơn 8 vạn?
” Sân bay quốc tế Ninh Xuyên.
Trong phòng chờ, trong lúc chờ máy bay cất cánh, trợ lý Trang Lăng đang báo cáo từng hạng mục với Ngôn Chiêu về lịch trình công tác lần này.
Ngôn Chiêu mệt mỏi dựa vào ghế sofa, đặt máy tính bảng lên đầu gối, một tay đỡ đầu, tay kia hờ hững lướt trên màn hình.
Trang Lăng quan sát sắc mặt của anh “……Anh Ngôn, trông anh có vẻ mệt mỏi, do tối qua ngủ không ngon ạ?” “Đừng để ý tới tôi, cậu cứ tiếp tục đi.” “Vâng.” Trang Lăng báo cáo xong, cẩn thận nói “Thực ra còn một chuyện nữa.” “Sao?” Trang Lăng hơi do dự “Bên Phú Tâm…… Nói chỉ bàn việc kinh doanh với Giám đốc Ngôn.” Giám đốc Ngôn, tức Ngôn Huệ, là mẹ của Ngôn Chiêu, nắm quyền điều hành công ty hơn 20 năm, mấy năm trước mới giao lại cho Ngôn Chiêu quản lý toàn bộ.
Còn Phú Tâm mà Trang Lăng nhắc đến thực chất là một người họ hàng xa chỉ dính chút quan hệ với nhà họ Ngôn.
Mấy năm gần đây nhờ sự hậu thuẫn của nhà họ Ngôn mà dần dần có thế, nhóm lão già cổ hủ đó bắt đầu coi mình là ông tướng, hoàn toàn chẳng thèm để Ngôn Chiêu trẻ tuổi mới lên nắm quyền vào mắt.
Thực ra lời nói ban đầu còn khó nghe hơn, nhưng Trang Lăng không dám thuật lại.
Rõ ràng là họ không phục Ngôn Chiêu, liên tục âm thầm gây khó khăn, mài mòn nhuệ khí của anh.
Ngôn Chiêu cử động vai trái hơi cứng ngắc, mí mắt cũng không thèm nâng lên “Không bàn chuyện?
Vậy hủy đi, tôi không đi nữa.” Trang Lăng “Dạ…… Sao?
Không đi nữa ạ?” “Để bọn họ hiểu rõ lập trường, là họ cần Ngôn thị, không phải Ngôn thị cần họ.
Nếu đến điểm này mà còn không nhận thức được thì nói chuyện với họ chỉ tổ lãng phí thời gian của tôi.” Ngôn Chiêu tỏ vẻ chán nản “Tôi không muốn làm ăn với những kẻ ngu ngốc.” “Tôi hiểu rồi ạ.” Trang Lăng ghi nhớ câu trả lời của Ngôn Chiêu, chuẩn bị phản hồi cho Phú Tâm, đương nhiên, chữ “ngu ngốc” này chắc chắn phải bị loại bỏ.
Tiếng phát thanh nhắc nhở lên máy bay vang lên, Ngôn Chiêu nhìn điện thoại, không có động tĩnh, lại nhét vào túi áo, đứng dậy “Đi thôi.” Liên tiếp mấy ngày sau, cuộc sống của Thẩm Từ Âm đều trôi qua trong êm đềm.
Ngày hôm đó sau khi