⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 10

và không muốn tiếp xúc với ai.
Những cô gái "trạch nữ" không thích vận động, thường dành toàn bộ thời gian để lướt web, điện thoại, đọc sách truyện, xem phim...
Phần hiện tại trong tay Trì Dao vốn là để dành cho Diêu Mẫn Mẫn.
Cô không nhắn tin thông báo trước cho Giang Diễm, Trì Dao trực tiếp mở cửa, đi đến nhà đối diện ấn chuông.
Cửa rất nhanh đã mở ra.
Giang Diễm nhìn thấy Trì Dao, trên mặt không có lộ ra một chút kinh ngạc nào, hắn vẫn duy trì tư thế mở cửa, ánh mắt đảo qua bình bánh quy trong tay cô "Cho tôi?" Trì Dao bị lời nói thẳng thắn của hắn làm cho sửng sốt, cô gật đầu, đưa qua " Đây là bánh tôi tự làm, cậu ăn thử xem có hợp khẩu vị không." Giang Diễm cầm lấy, khóe miệng khẽ cong lên.
"Cảm ơn." "Không cần khách khí." Trong tay không có đồ gì, Trì Dao đành bắt tay ra sau lưng " Cơm chiều hôm nay cậu định giải quyết như thế nào ?" Giang Diễm nhìn cô " Tôi cũng chưa biết ăn gì." Thấy thế Trì Dao liền đề nghị " Hay chúng ta đi ra ngoài ăn?" " Ra ngoài ăn phiền lắm." Giang Diễm phản ứng cực nhanh, cứ như biết cô đang định nói gì " Vẫn nên ăn ở nhà đi." Trì Dao vốn nghĩ rằng hắn muốn gọi cơm hộp liền hỏi "Vậy cậu muốn ăn cái gì?" Giang Diễm nghĩ ngợi một lúc, nói "Hay là ăn lẩu đi?" "Ở nhà ăn lẩu," Trì Dao nhắc nhở hắn, " Cậu đã chuẩn bị xong nguyên liệu nấu ăn rồi à?" Hắn trả lời dứt khoát "Không có.
Nhưng chúng ta có thể đi siêu thị trong tiểu khu để mua." "Còn phải đi mua à......" Vậy không phải càng phiền toái hơn sao?
Trì Dao không nói ra suy nghĩ trong lòng, đang lúc do dự lại nghe hắn nói " Có được không?
Chị." Mấy ngày nay nhiệt độ hạ thấp, Trì Dao về nhà mặc thêm áo khoác.
Cô cùng Giang Diễm đang trên đường đi đến siêu thị thì Trì Dao nhận được cuộc thoại từ Diêu Mẫn Mẫn.
Sau một hồi trò chuyện, cô cúp máy, siêu thị đã ở ngay trước mắt.
“ Một người bạn của tôi vừa gọi đến hỏi chút chuyện công việc thôi.” Cô giải thích với Giang Diễm.
Giang Diễm cũng không mấy để ý đến việc bị bỏ bê dọc đường, lấy chiếc xe đẩy từ cửa bên trái ra, hắn thuận miệng hỏi “ Cô đang làm ở bệnh viện à ?” “ Đúng vậy, khoa tâm thần.” Trì Dao cười trêu chọc , “Nếu cậu gặp rắc rối về phương diện này có thể gọi cho tôi.” “ Được.
” “……” Trì Dao câm nín, im lặng nhìn cậụ Cô chẳng qua chỉ đùa một chút, vào khoa tâm thần phần lớn là người có bệnh nặng về thần kinh.
Hắn trả lời nghiêm túc như vậy làm cô cũng không biết nên nói tiếp như thế nào, cũng đâu thể mong hắn sinh bệnh chứ?
Trong tổng số các cuộc gặp mặt ít ỏi của bọn họ, tình huống ngượng nghịu thế này cũng đã xảy ra vài lần.
Mỗi tuần,Trì Dao đều sẽ tới siêu thị một chuyến để mua sắm.
Cô rất hưởng thụ khoảng khắc tuyf ý chọn lựa đồ trên kệ hàng, mua xong lại trở về nhà, tự tay làm một bữa cơm chiềụ Đối với cô mà nói, đây chính là cách giải tỏa áp lực vô cùng hiệu quả.
Nhưng Giang Diễm rõ ràng là kiểu người hiếm khi tới siêu thị.
“ Nhãn hiệu này ăn không ngon.” Cô lấy lại miếng thịt trong tay hắn rồi quay sang chọn loại bên cạnh.
“ Tôi không biết chọn mấy thứ này lắm.” “ Cậu có phải chưa bao giờ xuống bếp đúng không ?” Giang


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡