⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 11

Diễm thành thật gật đầụ “ Cậu ở đây cũng phải hai ba tháng rồi nhỉ?” Trì Dao có chút kinh ngạc “ Không phải cậu ăn cơm hộp đấy suốt khoảng thời gian này chứ ?” “ Trường học có nhà ăn.” “ Vậy sao cậu không ở trong ký túc xá?” “ Ồn ào, ngủ không ngon.” Giang Diễm cúi đầu nhìn cô đang nghiêm túc chọn lựa nước cốt lẩu, hắn nhẹ nhàng nói “Trì Dao, cô muốn ăn trái cây không?” Trì Dao ngẩng đầu, nhìn về khu rau quả đủ mọi màu sắc ở phía trước “ Tôi không mua trái cây ở siêu thị.
” “ Vậy phải mua ở đâu ?” “ Chợ sáng.” Trì Dao bỗng cảm thấy Giang Diễm là một đứa trẻ đáng thương, đến sinh hoạt cũng không thể tự gánh vác, cô buột miệng thốt ra “Nếu không, lần sau tôi đi mua đồ sẽ gọi cậu?
” “ Được.” Đồng tử đen nhánh của Giang Diễm bỗng toả sáng lấp lánh.
Khi nói mắt cậu còn hơi mở to, bên trong mang theo vui sướng dạt dào.
Trì Dao nhìn thấy bóng dáng của mình trong mắt cậu, cô thất thần trong nháy mắt, sau đó liền nhanh chóng phục hồi, tự nhiên cúi đầu, đẩy một xe đầy đồ đi phía trước.
“Mua xong rồi, đi thôi.” Bởi vì Giang Diễm không có nước chấm cần dùng khi ăn lẩu nên Trì Dao mang cả người lẫn đồ vào trong nhà mình.
“ Cậu ngồi đây đi.” Trì Dao rót cho hắn cốc nước, xong việc liền đi vào phòng bếp.
Giang Diễm ngồi ở ghế sô pha đơn trong phòng khách, chỉ cần hơi nghiêng thân mình là có thể nhìn rõ toàn bộ căn nhà.
So với căn phòng trống trải của hắn ở bên kia thì nhà của Trì Dao có vẻ tinh tế hơn.
Cửa sổ đặt chậu cây xanh, sô pha có ôm gối, trên tường được trang trí bởi tranh vẽ, ban công còn treo một cái váy hai dây.
Đó là bộ váy lần trước cô đã mặc khi hẹn hò cùng Trương Nhất Minh.
Giang Diễm thu hồi tâm tư, đứng dậy đi vào phòng bếp “ Có cần tôi giúp không?” “ Không cần đâu , tôi làm xong rồi.” Trì Dao mở tủ lạnh “Nước trái cây với nước soda, cậu muốn uống cái nào?” “ Nước soda.” Giang Diễm có một ưu điểm, đối mặt với mọi vấn đề, hắn luôn trả lời rất chính xác, nhanh gọn.
Trì Dao lấy ra hai lon soda, dùng khuỷu tay đóng cửa tủ lại, cô phát hiện Giang Diễm đang nhìn mình.
“ Làm sao vậy?” “ Cô làm việc hiệu suất rất cao.” “ Chỉ là hôm nay mà thôi,” Trì Dao buồn cười, đi lướt qua hắn “ Đã nói trước là mời cậu ăn cơm, chẳng nhẽ tôi lại để cậu hầu hạ tôi à ?” Trước mặt người khác cô luôn che giấu sự lười biếng của mình, tận lực bày ra bộ dạng ngăn nắp, gọn gàng, nhưng cũng rất bận rộn, những thói xấy của mình, Trì Dao vẫn luôn che giấu rất cẩn thận.
Nhưng cô không biết, lúc này Giang Diễm lại nhớ tới buổi sáng nào đó, ánh ban mai mờ nhạt, hắn đứng ở cửa đợi ai kia.
Có người luống cuống tay chân chạy ra, trong miệng cắn dây buộc tóc, ngón tay tinh tế trắng nõn luồn vào giữa mái tóc đen đem chúng buộc cao, cô oán hận mà trừng mắt nhìn người chậm rì rì đang đi ra từ phía sau, nghiến răng nghiến lợi nói “ Cẩn thận tôi trở về sẽ xử lí cậu ” Đường đi hẹp, khi cô quay đầu nói vọng lại làm hắn không dám đứng thẳng, biết rõ không phải cảnh cáo mình nhưng vẫn sinh ra ảo giác như cô đang nói chuyện với hắn.
Trì Dao của khi đó, hấp tấp bộp chộp, thật


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡