Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 1

Khi Lâm Hàng bước vào ký túc xá, bạn cùng phòng đã say giấc, chỉ có chiếc quạt trần vẫn lắc lư không ngừng, phát ra tiếng động đều đặn để nhắc nhở mọi người rằng mùa hè đã đến.
Hôm nay quả thực là một ngày nóng nực, quá nửa đêm rồi mà cô vẫn vã mồ hôi mỏng.
Lâm Hàng kiễng chân lên, thầm nghĩ đáng tiếc mình không mặc váy, nếu không lúc này cô đã có thể đóng vai Lọ Lem lẻn về nhà rồi.
“Lâm Hàng?” Quách Mỹ Trân đang mơ màng, đột nhiên nghe thấy tiếng khóa cửa lạch cạch, thò cái đầu ngái ngủ ra khỏi giường tầng trên.
“Là tôi,” Lâm Hàng nhỏ giọng trả lời, “Ngủ đi.” “Tôi còn tưởng cô lại qua đêm bên ngoài.” Quách Mỹ Trân lẩm bẩm rồi trở mình nằm ngủ.
Lâm Hàng cởi ba lô ra, giả vờ như không nghe thấy từ “lại” kia, phần cứng trên ba lô vô tình va vào góc bàn phát ra tiếng động lớn.
Lâm Hàng mặc niệm trong lòng, ba, hai, một.
Quách Mỹ Trân, let’s go Quả nhiên Quách Mỹ Trân lập tức thò đầu ra “Lâm Hàng, cô đã về muộn thì ý thức tí đi, có để cho người khác ngủ không hả?” Lâm Hàng nhanh chóng thấp giọng xin lỗi.
Quạt trần vẫn quay không ngừng, cô ngẩng đầu nhìn cánh quạt đang quay, trong phòng thiếu ánh sáng, mơ hồ có thể nhìn thấy đường viền xoay tròn nhờ ánh đèn đường từ cửa sổ chiếu vào.
Lại là mùa hè.
Cô chợt nhớ tới cậu thiếu niên cao lớn đẹp trai khẽ nhíu mày, hằn học nói với cô rằng, “Tôi không có hứng thú làm Đường Minh Hoàng.” Sau bao nhiêu năm, Lâm Hàng vẫn có thể nhớ lại rõ ràng khoảnh khắc ấy, ánh chiều tà bao phủ khuôn mặt thiếu niên, lông mi dài chiếu xuống gò má tạo cái bóng nhỏ nhắn, anh rất kiêu ngạo và đầy thành kiến.
Tản mác không phải gió mùa hạ, mà là lòng người con gái.
Sáng hôm sau, Lâm Hàng bị tiếng rửa mặt của Quách Mỹ Trân đánh thức, Quách tiểu thư tính toán chi li, tối hôm qua bị đánh thức, hẳn là cô nàng đã thầm hạ quyết tâm dậy sớm, không cho cô thoải mái.
Lâm Hàng không hề tức giận, hôm nay cô vốn định dậy sớm, tối hôm qua còn chưa kịp hiệu đính tài liệu cho giáo sư, cho nên buổi sáng cô phải dậy đi làm bù.
Cô năm nay là nghiên cứu sinh năm hai, năm sau sẽ tốt nghiệp, cô đã làm “trợ công” cho giáo sư được hai năm.
Vì tính tình tốt, biết nhẫn nhịn nên cô đã chiếm được chút ưu ái từ người thầy, ước chừng sau khi tốt nghiệp sẽ không thất nghiệp.
Ước chừng.
Vì Quách Mỹ Trân chung giáo sư với cô, ngay từ khi họ được phân vào cùng một ký túc xá, Quách tiểu thư đã bắt đầu đơn phương ngứa mắt cô.
Lâm Hàng tự nhận mình chỉ là một nữ nghiên cứu sinh bình thường trong hàng ngàn nghiên cứu sinh, không hiểu sao lại chọc vào mạch của Quách Mỹ Trân, nhưng nghĩ lại thì thích và ghét một người đâu cần lý do đâụ Cô đã tỏ tường.
Quách Mỹ Trân rửa mặt xong thì vênh váo đi vào ký túc xá, liếc mắt nhìn Lâm Hàng, phát hiện Lâm Hàng đã dậy rồi, bèn rặn ra một câu “Xin lỗi, sáng nay tôi dậy sớm, có quấy rầy đến cô không?” “Không.” Lâm Hàng ra khỏi giường, bắt đầu thu dọn.
Quách Mỹ Trân tặng Lâm Hàng nụ cười cổ quái.
Lâm Hàng mở điện thoại kiểm tra thời khóa biểu hôm nay, deadline của giáo sư là buổi trưa, cô còn một buổi sáng để giãy giụa, buổi chiều có thể ngủ bù.
Nhưng làm sao ông trời có thể bỏ qua cơ hội


Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡