⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 2

khiến con người đau khổ cơ chứ?
Đúng lúc này, WeChat thông báo một tin đen đủi Giáo sư “Lâm Hàng, buổi chiều em có rảnh không?
Thay tôi đi đón một khách hàng ở sân bay.” Lim “Vâng thưa thầy.” Lâm Hàng, 24 tuổi, hôm nay nguy cơ đột tử đã tăng theo cấp số nhân.
… Trần Trình nửa đêm tỉnh giấc, ngồi trước giường nhìn đồng hồ báo thức điểm ba giờ, gió lạnh từ điều hòa thổi qua khiến da đầu tê dại.
Anh mở điện thoại, chỉ có mấy tin nhắn chưa nhận được trả lời.
Anh đứng dậy khỏi giường đi lấy cốc nước, đồng thời chỉnh nhiệt độ điều hòa lên.
Cuốn lịch đặt trên tủ, đánh dấu những con số của ngày mai, được khoanh tròn bằng dòng chữ viết tay màu đỏ, nổi bật và chói lóa.
“Matt?” Cô gái trên giường gọi anh trong cơn mơ.
Trần Trình quay đầu nhìn cô gái ngoại quốc tóc vàng mắt xanh, nhớ tới đêm nay là tiệc chia tay của anh, cô gái ngoại quốc cầm sâm panh trò chuyện với anh, chưa nói dứt câu thứ hai đã ôm eo rồi hôn anh đắm đuối.
Trần thiếu gia trời sinh đã chẳng từ chối ai, huống chi là thịt dâng tận miệng, làm gì có chuyện không ăn?
Rõ ràng có chuyến bay vào hôm sau, nhưng anh vẫn đưa cô nàng về chung cư làm vài nháy.
Anh nheo mắt nghĩ ngợi, đây là ai nhỉ?
Rachel?
Hay Emily?
“Honey.” Thôi kệ xác cô nàng tên gì, nằm trên giường của thiếu gia thì đều là cục cưng hết.
Hôm sau Trần Trình suýt chút nữa đã lỡ chuyến bay trở về Trung Quốc, có trách thì trách Rachel hoặc Emily quá dính người, sáng tinh mơ cả hai lại quện nhau trong phòng tắm, đến mức tài xế của Trần Trình phải gọi điện thúc giục anh mau lên.
Thời khắc vượt qua dòng chảy của Thái Bình Dương, những năm học tập ở nước ngoài của Trần Trình chính thức kết thúc, anh trở về Trung Quốc với một công ty được đăng ký miễn trừ ở quần đảo Cayman, được tài trợ một nửa bởi bố và một nửa từ nỗ lực cá nhân.
Từ thuở ấu thơ, Trần thiếu gia đã là người nổi bật nhất trong đám đông, cũng tự hào mình là người thông minh sáng dạ, có tài kinh doanh.
Phụ nữ bên người như ong bướm dập dìu, trước nay chưa từng nếm trải nỗi khổ ái tình.
Sau khi đáp đất, chờ đợi anh không gì ngoài cuộc sống hạnh phúc ở chặng đường tiếp theo.
Cuối cùng Lâm Hàng cũng xong việc trước buổi trưa, cô đến sân bay sớm hơn nửa tiếng, tìm được một chỗ ngồi ở sảnh, chuyến bay đến trễ, nhưng giáo sư đã giao việc mới cho cô nên cô chẳng thể nhàn rỗi được.
Nhưng hôm nay rõ ràng là cuối tuần.
Trong cơn tức giận, cô đập mạnh chiếc bút điện lên laptop.
Trong sân bay lớn nhất cả nước này, có những đôi tình nhân chuẩn bị chia xa, lưu luyến hôn môi, có những người bạn vừa được đoàn tụ, tay bắt mặt mừng, người ra vào vội vã, cô chỉ như giọt nước nhỏ bé trong đại dương bao la.
Kể cả cô có đột nhiên biến mất khỏi thế giới này, có lẽ chỉ có giáo sư mới biết, bởi vì ông ấy đã dặn đi dặn lại rằng bản thảo này vô cùng quan trọng.
Lâm Hàng khẽ cười.
Nhưng cảm giác mệt mỏi đã bao trùm lấy cô, và cách duy nhất để tiếp tục làm việc là hấp thụ caffein.
Cô cất máy tính vào túi, đứng dậy đi về hướng cửa hàng Starbucks.
Còn chưa đến cửa Starbucks, Lâm Hàng đã buộc phải “uống” caffeine.
Một người đàn ông đi ngang qua cô đã đổ cả cốc cà phê nóng hổi lên khắp người Lâm


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡