⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 2

phòng Cấp cứu tĩnh mịnh như muốn nói rằng Đêm nay cuối cùng cũng bình yên trôi qua.
Di động thông báo có một cuộc gọi nhỡ và một tin nhắn từ Mạnh Yến Thần Cuối tuần về nhà một chuyến.
Hứa Thấm nhìn thấy hốc mắt mình trũng sâu trên màn hình điện thoại.
Cô đã làm việc liên tục suốt hai mươi hai tiếng đồng hồ nên lúc này, cơ thể như rã rời, không còn chút sức lực.
Cô bỏ tay vào túi áo, ngón trỏ gõ nhịp lên bao thuốc lá và chiếc bật lửa, nhìn chăm chăm vào tầm biển cấm hút thuốc trên tường hồi lâu mới khẽ nhếch môi, đứng dây đi lên sân thượng.
Cô tựa người vào lan can, châm thuốc hút trong gió đêm.
Hút được nửa điếu, phía dưới vang lên tiếng gọi lớn “Bác sĩ đâu rồi?” Hứa Thấm đứng thẳng người dậy, nhanh chóng dụi tắt điếu thuốc rồi đóng cửa sân thượng, trở về văn phòng rửa tay ba lần.
Cô vừa mới tắt vòi nước, một chàng trai người ngợm lấm lem khói bụi chợt xông đến “Bác sĩ, xin hãy giúp đỡ ” Hứa Thấm nhìn lướt qua anh ta từ trên xuống dưới, rõ ràng không hề có ngoại thương “Anh bị thương chỗ nào?” Người đàn ông mặt chữ điền thở không ra hơi, xua tay “Không phải tôi, là người anh em của tôi, anh ấy…” Anh ta đang trình bày dở thì ba, bốn người đàn ông vô cùng nhếch nhác, bẩn thỉu, toàn thân ám mùi khói và mùi mồ hôi gắt mũi cùng bước vào.
Đám người này đều mặc áo may ô và quần xanh lục, vóc dáng cao lớn, rắn chắc, nhưng ai cũng lôi thôi lếch thếch, cánh tay để trần dính đầy tro bụi xám xịt, không biết là công nhân bốc vác từ công trường nào nữa.
Chàng trai mặt chữ điền thở hắt ra rồi chỉ về phía saụ Hứa Thấm nhìn sang, cả đám đàn ông mồ hôi ướt đẫm lưng, thật sự không biết là đang muốn nói đến ai nữa.
“Anh ấy… Anh ấy bị đau răng ” Cuối cùng anh ta cũng nói vào vấn đề chính.
Hứa Thấm khựng lại, quay sang hỏi “Đau răng à?” Người đàn ông mặt chữ điền tiếp tục giải thích “Bác sĩ, cô sang đây xem anh ấy…” Hứa Thấm ngắt lời “Phòng Cấp cứu không có chức năng khám Nha khoa, đến khoa Khám bệnh đăng ký đi.” “Bây giờ, phòng không vẫn chưa mở cửa.” Anh ta phân bua.
Hứa Thấm lạnh nhạt trả lời “Vậy thì chờ mở cửa rồi đến.” Cô đi đến trước bàn ngồi xuống, ngẩng đầu lên mới thấy một đám đàn ông đều đang nhìn mình chằm chằm.
Cũng chính vào khoảnh khắc này, Hứa Thấm nhìn thấy người đàn ông bị “đau răng” trong đám người kia.
Anh đeo khẩu trang, dưới hàng mày rậm là đôi mắt sắc bén, sáng ngời đang nhìn xoáy vào cô, chỉ liếc thoáng qua thôi cũng đủ nhận ra anh nổi bật hẳn so với những người bên cạnh.
Hứa Thấm nhìn thẳng vào anh không chút sợ hãi “Không nghe rõ sao?
Phòng Cấp cứu không có chức năng khám Nha khoa, đến khoa Khám bệnh đi.” Anh không lên tiếng, trái lại, chàng trai mặt chữ điền hơi nóng nảy, kìm nén sự bực bội, cố gắng lặp lại “Hiện giờ, khoa Khám bệnh chưa mở cửa, vậy phải làm sao?” Hứa Thấm thờ ơ như việc không liên quan đến mình “Cố chịu đi ” “Cô ” Anh ta siết chặt nắm tay, khẽ cắn răng ghìm lại cơn phẫn nộ, cố nhượng bộ “Vậy cô cho mấy viên thuốc giảm đau đi.” Hứa Thấm tựa lưng vào ghế, hai tay bỏ vào túi “Tôi không cho được.” “Sao lại không cho được?
Cô là bác sĩ mà, biết đau răng khó chịu đến mức nào không?” Dường như anh ta không


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡