⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 3

thể chịu nổi thái độ thờ ơ của Hứa Thấm nữa, giọng nói đã bắt đầu gắt gỏng.
Hứa Thấm bình thản trả lời “Không chết đâu mà sợ.” Chàng trai mặt chữ điền cho rằng cô đang làm khó, giọng nói không còn giữ được bình tĩnh “Cô nói thế mà nghe được à?” Hứa Thấm nhìn anh ta không chút cảm xúc “Tôi đã kiên nhẫn với kiểu quấy rối của các người lắm rồi đấy ” Người đàn ông nổi giận “Tôi thấy cô…” Một người khá lớn tuổi đi đến kéo bạn mình lại, ôn tồn giải thích “Bác sĩ, cô hiểu lầm rồi, tại khi nãy cậu ta không nói rõ ràng.
Bạn tôi bị đau răng không phải do sâu mà là bị thương trong lúc làm việc, răng bị gãy mất rồi.
Cô có thể xem thử…” Anh ta vừa nói vừa quay người định cởi khẩu trang của người đàn ông kia ra.
Hứa Thấm cúi đầu lật bệnh án, tiếp tục giọng đều đều “Đừng cởi, tôi không phải nha sĩ, không khám được đâụ” “Vậy có thể cho vài viên thuốc không?
Để giảm đau một chút ấy.” Người đàn ông kia cố gắng thương lượng.
Hứa Thấm đóng “bộp” bệnh án lại, giọng nói mất kiên nhẫn “Không cho được, muốn tôi nói mấy lần nữa hả?” Cô còn chưa dứt lời thì người đàn ông mặt chữ điền không nhịn được nữa, bước nhanh đến chỉ thẳng tay vào mặt Hứa Thấm “Cô có tin tôi…” “Dương Trì ” Người đàn ông đeo khẩu trang chợt cất tiếng quát lạnh lùng.
Tiếng nói kia ẩn nhẫn và trầm thấp, nhưng từng âm rõ ràng.
Hứa Thấm bất giác ngước mắt lên nhìn anh.
Vẫn là ánh mắt ấy, đôi mắt vừa đen vừa sáng đang nhìn cô đăm đăm.
Anh đứng dậy khỏi ghế, bỏ lại một câu “Làm phiền rồi.” Hứa Thấm im lặng.
Người đang ông đeo khẩu trang định bước bỗng dừng lại, thản nhiên hỏi “Khoa Khám bệnh mở cửa lúc mấy giờ?” “Tám giờ.” “Cảm ơn.” “Không có gì.” Thấy anh đứng dậy đi ra ngoài, Dương Trì bực bội đuổi theo “Đội trưởng Tống, anh…” Tống Diệm đã quay người rời đi nên những người khác đành cất bước theo, chỉ còn mình Dương Trì vẫn không kìm được cơn cáu giận, chỉ ngón tay vào mặt Hứa Thấm một lúc mà không nói được gì, đành hậm hực giậm chân đuổi theo.
Dương Trì đuổi theo nhóm Tống Diệm, cơn giận vẫn chưa thể nào nguôi “Mẹ kiếp, con bác sĩ kia thật quá quắt.
Tôi phải kiện cô ta mới được.
Khi nãy vào cửa, tôi thấy sổ khiếu nại ở bên phải cổng lớn.
Giang Nghị, cậu đi với tôi.” Giang Nghị thở dài “Tôi sợ có kiện cũng vô ích thôi.
Đây là Bệnh viện Quân y số Ba, người không có “cơ” không vào được đâụ Cô gái kia vênh váo lắm, ai biết hậu thuẫn thế nào chứ ” Tống Diệm đi xuống bậc cầu thang mới cởi khẩu trang ra, nhỏ một ngụm nước bọt lẫn máu vào thùng rác.
Giang Nghị có chút lo lắng, hỏi “Đội trưởng Tống, không sao chứ?
Nếu thật sự không chịu được nữa thì gọi cho cấp trên đi.” Tống Diệm lắc đầu “Không sao, đi thôi.” Dương Trì cứ đứng chôn chân trên bậc cầu thang không nhúc nhích, nghĩ ngợi một hồi vẫn cứ cảm thấy không nuốt trôi cơn tức này, quyết định quay lại “Không được, tôi phải đi kiện cô ta mới hả dạ.” Tống Diệm gọi giật lại “Thôi đi.” Dương Trì không chịu “Không được, vừa nghĩ đến cô ta tôi đã muốn nóng điên rồi.
Mặc kệ có ích hay không, tôi cũng phải làm cho ra nhẽ mới được.” Tống Diệm đanh giọng lặp lại lần nữa “Tôi bảo cậu thôi đi cơ mà ” Dương Trì cứng đầu không nghe, hùng hổ quay người chạy lên.
Tống Diệm


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡