Chương 23
hai chân cô.
Thư Yểu đang mặc chiếc váy da ngắn thời thượng nhất bến cảng, món hàng mới mẻ mà ai cũng tranh nhau mua, vốn là để chạy theo mốt, không ngờ lại tạo thuận lợi cho tên khốn nạn trước mặt.
Bàn tay với những khớp xương rõ ràng đặt lên đùi cô, men theo làn da trắng tuyết vuốt ve đi lên.
Động tác cố tình chậm lại, lúc gần lúc xa, khi thì xoa nắn, khi thì day nhẹ, tựa như một loài bò sát đang trườn bò.
Thư Yểu cảm thấy nhục nhã vô cùng.
Cô muốn khép chân lại để ngăn chặn hành vi đồi bại của hắn, nhưng chân hắn đã sớm chặn đứng động tác của cô.
Cô hoàn toàn không thể cử động, chỉ có thể trân trân nhìn kẻ mà cô nguyền rủa ngàn vạn lần trong lòng, kẻ mà cô ghét nhất trần đời.
Từng chút một, từ bên ngoài lần mò vào tận gốc đùi cô.
Ngón tay mang theo vết chai mỏng lướt qua da thịt, gợi lên những luồng điện tê dại yếu ớt, vừa như côn trùng bò qua, lại vừa như lông vũ phẩy nhẹ, vừa ngứa vừa tê.
Ngón tay làm loạn kia móc vào một góc quần lót của cô, khẽ kéo ra, rồi thả tay cho nó bật mạnh trở lại, đánh vào hoa huyệt non nớt yếu ớt.
Một trận đau đớn pha lẫn tê dại khiến Thư Yểu không kìm được bật ra tiếng rên yêu kiều "A..." Lý Hành rũ mắt.
Thư Yểu đang dùng ánh mắt cố tỏ ra hung dữ quen thuộc để trừng hắn.
Đại tiểu thư tự tin vô cùng, luôn cho rằng làm thế có thể dọa lui hắn, nhưng nào biết đáy mắt cô đã sớm ướt át một mảng, đuôi mắt ửng lên ráng hồng quyến rũ.
Ánh mắt dù có hung dữ đến đâu cũng trở nên mềm mại, nũng nịu, như giận mà không phải giận, chẳng còn chút uy lực nào.
Tay Lý Hành vẫn móc lấy góc quần lót của cô, đầu ngón tay lảng vảng nơi vùng cấm địa nguy hiểm.
Hắn cúi đầu, hơi thở phả vào giữa trán cô, rồi trượt xuống bên tai, từ tốn hỏi "Biết lỗi chưa?" Hắn từ bi hỉ xả, cho cô cơ hội nhận lỗi.
Nào ngờ Thư Yểu trời sinh phản cốt, xưa nay chỉ biết gây họa chứ chưa từng biết nhận tội.
Cô buông lời ác độc, phỉ nhổ một cái "Xì, vọng tưởng bổn tiểu thư nhận lỗi à, nằm mơ đi." Đợi chính là câu trả lời này.
"Được." Nụ cười của Lý Hành trở nên càn rỡ, động tác càng thêm phóng túng.
Hai ngón tay hắn kẹp lại, kéo chiếc quần lót nhỏ xíu thành một sợi dây, nhắm ngay vào nụ hoa đang run rẩy kia, cọ xát lên xuống, nhẫn tâm giày vò.
Không biết dịu dàng là vật chi.
Lần trước chỉ bị hắn liếm ngực trêu đùa đã khiến đóa 'Bá Vương hoa' là Thư Yểu chịu không nổi, run rẩy cả người.
Lần này còn quá đáng hơn, toàn thân cô giật bắn, một tiếng rên rỉ kiều mị tràn ra khỏi miệng "Ư a...
a...
anh dừng lại...
dừng..." "Câm miệng." Hơi thở Lý Hành nặng nề.
Hắn cúi đầu, không chút khách khí chặn đứng lời cô bằng một nụ hôn lạnh lẽo.
Thư Yểu chấn động toàn thân, sao hắn dám...
hôn cô?
Cô tức đến thất khiếu bốc khói, nhấc chân giẫm mạnh lên chân hắn.
Lý Hành cũng chẳng thèm tránh, mặc cô trút giận, hắn tự có cách đòi lại từng món nợ này trên người cô.
Thiếu niên sinh ra đã có một chiếc răng khểnh nhọn, ngày thường mặt lạnh tanh, cười không lộ răng, đến lúc này mới lộ nguyên hình.
Hắn hung hăng cắn mạnh lên môi cô, một cú cắn nếm ngay mùi máu tanh, rồi nhân lúc cái miệng nhỏ nhắn như quả