⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 24

anh đào kia hé ra kêu đau, đầu lưỡi linh hoạt như cá trạch thừa cơ luồn sâu vào trong.
"Ưm ưm." Đợi đến khi Thư Yểu nhận ra mình mắc bẫy thì đã quá muộn.
Đẩy thì không đẩy được, đánh lại thì đánh không nổi, chỉ có thể hận thù chửi thầm hắn trong lòng, lôi tổ tông ba đời nhà hắn ra hỏi thăm một lượt.
Có những chuyện đâu cần ai chỉ dạy, nếm được tư vị ngọt ngào liền tự học thành tài.
Hơi thở mang tính xâm lược mạnh mẽ xông vào khoang miệng cô, lưỡi hắn truy đuổi lưỡi cô.
Thiếu niên trời sinh bản tính hiếu thắng chiếm đoạt, lúc này cũng vậy, lưỡi cô càng trốn, càng kích thích huyết tính trong hắn.
Trong tấc đất vuông vức ấy, mặc cho Thư Yểu trốn đằng trời cũng không tránh thoát, đành mặc cho Lý Hành ngậm lấy đầu lưỡi cô, cướp đi hô hấp, mút mát liếm lộng.
Tiếng nước chùn chụt vang lên trong hành lang có thể có người đi qua bất cứ lúc nào, nghe mà đỏ mặt tía tai, tim đập chân run.
Hắn lại chẳng biết xấu hổ là gì, vẫn cứ trắng trợn làm càn.
Môi lưỡi Lý Hành quấn quýt lấy cô không buông, động tác tay cũng chẳng hề ngừng nghỉ.
Chiếc quần lót đáng thương của cô bị kéo căng thành một sợi dây mảnh, bị hắn kéo qua kéo lại ma sát trên hai mép hoa.
Cánh hoa kiều diễm mềm ẩm ướt xưa nay luôn được bảo dưỡng kỹ càng, đâu đã chịu sự kích thích thế này bao giờ, tự nhiên sợ đến run rẩy, trào ra nước mắt.
Nhìn lại Thư Yểu cũng vậy, chẳng biết là sướng hay khổ, khóe mắt cũng trào lệ, trên dưới đều đồng loạt tuôn ra từng dòng thủy dịch.
Lý Hành vẫn không chịu buông tha cô.
Hắn buông tay đang giữ tay cô ra, vòng qua ôm chặt eo cô, tay kia nhón lấy hạt ngọc đang sưng tấy vì hưng phấn, kéo mạnh ra ngoài rồi nhéo một cái.
Đáng hận hơn là giọng điệu của hắn.
Chất giọng trầm thấp hàm chứa ý cười, cố tình nhắc nhở cô "Thư Yểụ..
Đại tiểu thư của tôi, em ướt quá, nhiều nước thật đấy." Thư Yểu, đây là lần đầu tiên cô nghe hắn gọi tên mình, lại là trong cái hoàn cảnh không thể lọt tai thế này.
"Câm miệng câm miệng Anh không xứng gọi tên tôi, cấm anh nói chuyện " "Tại sao không được nói?
Đại tiểu thư uy phong lẫm liệt quá nhỉ, nhưng trên tay tôi toàn là nước của em đây này." Giọng hắn vừa trầm vừa chậm, môi lưỡi rời khỏi môi cô, ngậm lấy vành tai nóng hổi, khẽ mút một cái "Quần lót của em cũng ướt đẫm rồi." "Ầm" một tiếng, theo lời hắn nói, mặt cô nóng như bốc cháy, Thư Yểu thẹn quá hóa giận "Ư...
còn dám nói nữa, tôi...
a...
tôi xé nát miệng anh " Cô mắng càng hung, động tác của hắn càng ác, hắn dùng lực giật mạnh, sợi thun quần lót đứt phựt, treo lủng lẳng giữa hai chân cô.
Từng cái, từng cái một, từng đợt khoái cảm bò lan khắp toàn thân.
Điên rồi...
Thư Yểu như cánh bèo trong mưa gió, hai tay tê dại bám víu lên vai hắn, toàn thân run rẩy.
Tức chết mất Thế mà vẫn chưa xong.
Hắn vậy mà lại đưa một ngón tay thăm dò vào cái miệng nhỏ đang róc rách tuôn nước kia, chỉ chọc ngoáy không nhẹ không nặng vài cái, cô đã run như cầy sấy.
Không, trước mắt lóe lên một luồng ánh sáng trắng mãnh liệt, chói lòa như mặt trời gay gắt.
Cô không muốn, một chút cũng không muốn.
Không muốn lên đỉnh dưới tay kẻ đáng chết, kẻ mà cô căm ghét này.
Lý Hành dường như biết cô đang nghĩ


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡