⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 3

không khí xung quanh như lọt vào hầm băng, ngay cả hơi thở cũng lây nhiễm khí lạnh.
Chu Thanh Dao nói “Đầu này gần nhà ăn.” “Tớ thà vòng đường xa...” Hồ Mộng nuốt nuốt nước miếng, ngập ngừng “Cậu không phải không biết, lớp Sáu chính là khối u ác tính của trường, đều là côn đồ dưới đáy xã hội, nghe nói có học sinh còn bị cướp tiền....” Giọng nữ sinh đột nhiên ngừng, rồi im bặt.
......
Ở khúc quanh cầu thang, một nhóm nam sinh không mặc đồng phục ngồi trên bậc thang đi xuống, trên tay kẹp điếu thuốc, nhẹ hút mạnh phun, lâng lâng hít mây nhả khói.
Hai người khác tuỳ ý đứng, một người dựa tường trắng châm điếu thuốc, một người dựa cầu thang thẫn thờ.
Nghe thấy tiếng bước chân, nhóm người ngồi đều ngẩng đầu nhìn qua, Hồ Mộng theo bản năng nép sau Chu Thanh Dao.
Cô là điển hình ức hiếp người nhà, kỳ thật lá gan rất nhỏ, trường hợp này so phim ma còn kinh sợ, trực tiếp thấy những nam sinh tràn ngập hơi thở xã hội, cô rất sợ hãi.
Gần nhất là một tên mái đầu màu trắng, tóc tẩy và nhuộm trắng loá mắt khiến khuôn mặt hắn trông trẻ con, áo thun màu đen cùng quần đồng phục, cười rộ lên đôi mắt nheo thành một đường cong, nhưng biên độ nhếch miệng lại tà ác vô cùng.
“Ồ, lớp Sáu tới khách quý.” Hắn toàn thân vênh váo, cách một cái bậc thang độ cao, thăm dò nhìn Hồ Mộng trốn ở phía sau Chu Thanh Dao “Em gái đừng sợ, anh đây rất hiền lành, không ăn thịt người.” Hồ Mộng bị thanh âm quỷ mị kia dọa đến, sợ hãi thế lực tà ác kéo kéo quần áo Chu Thanh Dao, thanh âm áp đến thấp nhất “Tôi...
Chúng ta rời đi..” Chu Thanh Dao không trả lời, ánh mắt làm bộ lơ đãng thoảng qua nam sinh mặc thun xám dựa tường, cố nén không nhìn nhiều lần, sau đó không kiêu ngạo không siểm nịnh mỉm cười đối mặt Bạch Mao .
‘Bạch Mao’ là nickname của nam sinh nhuộm tóc trắng bên trên, sẽ giới thiệu tên của hắn saụ “Có thể cho chúng tôi đi xuống không?” Cô hỏi.
“Đương nhiên.” Bạch Mao trả lời rất sảng khoái, cánh tay dài vung lên, mấy người ngồi nghe theo đứng dậy, nhường ra một con đường tươi sáng.
Hồ Mộng ở phía sau không dám mở mắt, thận trọng theo cô đi xuống, kết quả còn chưa đi hai bước, Bạch Mao một chân dẫm trên tường, trực tiếp ngăn trở hai người đường đi.
“Hô...” Một làn khói lớn phả lên mặt Chu Thanh Dao, khiến cô bị sặc nhíu mày ho khan.
“Không hiểu quy củ?” Cô xua đi làn khói sặc mùi thuốc trong không khí, chỉ hỏi hắn “Quy củ gì?” Hắn phất cằm khinh bỉ, cà lơ phất phơ “Như cô bé kia vừa nói, lớp Sáu là khối u ác tính, thích nhất giựt tiền, cô nói nếu tôi không làm gì đó, sao xứng đáng hình tượng ‘bình dị gần gũi’....” Nói xong, hắn còn cố ý nhìn Hồ Mộng, cười hỏi “Cô nói đúng không?” Hồ Mộng bị dọa thở mạnh cũng không dám, hận không thể núp vào khe nứt trên vách tường, hai tay túm chặt Chu Thanh Dao vạt áo, quần áo đều sắp bị kéo thành dải gai.
Không khí đọng lại vài giây.
Cầu thang của trường học rất hẹp, trước mặt bên phải Chu Thanh Dao vị trí chưa đến nửa mét, nam sinh dựa tường chậm rãi thu lại suy nghĩ phóng không, búng búng khói bụi xuống mặt đất.
Anh cắn điếu thuốc hút mạnh một hơi, sương trắng như lụa mỏng rản ra không trung, gương mặt thiếu niên dần dần rõ ràng.
Lông mày rậm mũi cao, mắt một mí nhưng lại rất to,


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡