Chương 4
đồng tử nâu thẫm, quai hàm hơi vuông, hình dáng rõ ràng.
Khi đó đang lưu hành kiểu tóc vuốt thẳng, có người còn muốn dội một bình sáp chải tóc lên đầu, từng ngọn đứng thẳng, dựng như bệ phóng tên lửa.
Nhưng anh lại để một đầu tóc ngắn chỉnh tề, hai bên cạo đến cơ hồ lộ ra màu da, thoạt nhìn không hề có khí chất học sinh, càng giống thanh niên thành thục lêu lổng.
Anh có giọng nói dễ nghe, khuynh hướng trầm trầm cảm xúc, như là bị khói đặc hun mà thành.
“Dương Khả, cậu ‘ăn no rảnh mỡ’ hả?” Lời là nói với Bạch Mao, tầm mắt lại đảo qua Chu Thanh Dao thẳng thắn sống lưng.
Cô cảm nhận được ánh mắt chăm chú nóng bỏng kia, cánh tay rũ tại bên người khẽ cứng lại, tim cũng đập lỡ nửa nhịp.
Bạch Mao kinh ngạc, khoa trương cười ra tiếng “Tiêu gia, không ngờ cậu còn sẽ ‘thương hoa tiếc ngọc’...” Thiếu niên không trả lời, mí mắt nhướng lên, ánh mắt kia sắc bén ảm đạm, lướt qua đều cảm thấy áp lực.
Lúc này, dựa cầu thang áo trắng nam sinh lịch sự ném điếu thuốc, ngáp một cái, lười biếng mở miệng “Đừng phát điên, mau thả bọn họ đi.” Bạch Mao cảm thấy không thú vị, tiếc hận nhún vai, đại phát từ bi thu chân.
đại phát từ bi lương thiện, thiện ý, ý tốt, làm việc tốt.
“Được rồi, trước tiên thiếu phí bảo hộ, lần sau thanh toán cả.” Thoát hiểm, Hồ Khẩu mạnh mẽ kéo Chu Thanh Dao quần áo.
Cô vừa mới cứng đờ cánh tay chậm rãi thoát lực, nắm người phía sau thong thả đi xuống.
“nannan hoan nghênh lần sau ghé thăm ” Nhường đường Bạch Mao đột nhiên rống to tựa kẻ điên, ngay sau đó lại ngửa mặt lên trời cười dài.
Tiếng cười kia sắc nhọn chói tai, thoạt nghe trực quan hơn tiếng kêu của hồn ma lạnh lùng trong phim kinh dị.
Hồ Mộng bị chuỗi thao tác thần thánh này doạ suýt nữa khóc, toàn bộ hành trình nhắm mắt đi qua không dài cầu thang.
Khi rẽ vào góc, Chu Thanh Dao không nén được ngẩng đầu nhìn lên.
Dựa tường nam sinh lại đưa điếu thuốc lên miệng, ngón cái lướt qua zippo, bật lửa bốc lên đỏ rực, anh nghiêng đầu bật lửa, ánh mắt nhẹ liếc lại đây, cách không trung cùng cô chạm vào nhaụ Chu Thanh Dao dời đi tầm mắt, chôn sâu tâm tư trong lòng, khuôn mặt nhỏ dưới mái tóc ‘nắp nồi’ liên tục nóng lên.
Gần một năm.
Hôm nay là lần đứng gần anh nhất...
Thành tích kì thi cuối cùng của khối 10 được công bố, ‘bảng vàng’ mới tinh dán nửa mặt tường.
Hồ Mộng phấn khích kéo Chu Thanh Dao đi xem thành tích, trong lòng cô đã sớm hiểu rõ, cho nên thấy tên của mình ổn định vị trí thứ hai trên bảng, cũng không thất vọng buồn bực, thờ ơ xoay người, kéo Hồ Mộng đi quầy bán quà vặt.
“Đi, mời cậu ăn xúc xích.” Hồ Mộng thở dài một tiếng, làm người đứng xem còn buồn hơn người trong cuộc là cô.
“Đứng thứ nhất là uỷ viên học tập của lớp cậu đúng không?” “Ừm” “Gia cảnh hắn thế nào?
Bao nhiêu kì thi chưa thấy hắn rớt khỏi vị trí đầu bảng lần nào.” “Không rõ lắm.” Chu Thanh Dao nhàn nhạt nói “Tóm lại...
Là tớ không theo kịp khả năng thiên phú, hắn tùy tiện học, tớ phải thức suốt mấy đêm mới có thể đuổi kịp.” Hồ Mộng nghe xong giữ đầu cô lại có chút tiếc hận, rồi đột nhiên nhớ ra gì đó, cảm xúc tăng vọt sờ sờ mái bằng dày nặng của cô.
“Đừng nản chí, không chừng ngày thi nào đó hắn bị tiêu chảy, thành tích theo WC ào ạt đi