Chương 10
em chờ ở đây một chút, tôi đi tiễn cô ấy ra ngoài.\'\' Diệp An đi tới cuối lối đi vẫy tay với Khương Thanh Vũ, sau đó bóng dáng một nam một nữ biến mất ở ngã rẽ.
\'\'Rốt cuộc Thanh Vũ là gì của cậu?\'\' Rõ ràng Diệp An không tin lời giới thiệu của Khương Thanh Vũ.
Cố Vân Dực cười nhạt, sợi tóc ưu nhã tung bay, ánh mắt tự tin có hồn.
\'\'Vợ chưa cưới, trong vòng nửa năm tôi sẽ cưới cô ấy.\'\' Diệp An cho rằng mình sẽ không còn giật mình vì chuyện gì nữa, nhưng chuyện này lại ngoại lệ, bởi vì cô ấy đã bất ngờ đến mức không thốt nên lời.
Lúc chờ taxi, Cố Vân Dực dựa lên tường mồi điếu thuốc nhàn nhã hút.
Diệp An đã im lặng một lúc lâu, từ ấn đường đang khẽ nhíu của cô ấy, anh đã biết tiếp theo cô ấy muốn nói gì.
\'\'Nếu Thanh Vũ về thủ đô với cậu, vậy Hà Kỳ...\'\' \'\'Hửm?\'\' Cố Vân Dực liếc mắt nhìn qua \'\'Đó là chuyện của cô ta.\'\' Lạnh lùng bình thản, giọng nói không có chút tình cảm nào, khác hẳn người ở trong nhà hàng vừa nãy, tính tình lạnh lùng tàn khốc của thương nhân hiện ra mồn một.
Trái lại đã khiến Diệp An cảm thấy mình nghĩ nhiều, với tính cách của Cố Vân Dực và thực lực của nhà họ Cố, e rằng người chị họ được người nhà chiều hư kia cũng không được lợi ích gì.
Trên đường trở về, Khương Thanh Vũ vẫn nằm trên ghế sau, Diệp An đưa cho cô vài quyển sách, còn có tranh minh họa bình thường khó mua được.
Cô vội sắp xếp lại những thứ này, thời gian trở về cũng trôi qua rất nhanh.
Chờ Cố Vân Dực đạp phanh xe cô mới chú ý tới chung quanh đã là cửa nhà mình.
Đầu hẻm nhỏ kia, cây ngô đồng đang đứng sừng sững.
Khương Hoa không có ở nhà, Khương Thanh Vũ có thời gian len lén giấu sách bỏ vào vali mà mình muốn đem theo.
Khi quay lại sân, cô mới nhớ trước khi đi Khương Hoa kêu cô về thì lấy đồ đang phơi vào nhà.
Bây giờ đang nắng, lát nữa có thể sẽ có mưa.
Cô bước nhanh chạy đến bên cạnh dây phơi đồ, khăn trải giường trắng tinh đang treo bên trên, cô nhón chân rất khó khăn.
Nước mà Khương Hoa tưới hoa hồi trưa vẫn còn chưa khô, Khương Thanh Vũ vô tình đạp phải, thế là trượt chân làm cơ thể mất trọng tâm.
Cô nhắm mắt lại chuẩn bị hét lớn, nhưng ông trời lại không cho cô cơ hội này.
Cô không bị ngã mà chạm phải thứ gì mềm mềm ấm ấm.
\'\'Trật chân à?\'\' Giọng nói trầm thấp vang vọng trên đỉnh đầu, cô mở mắt ra, lông mi run run, là gương mặt lạnh lùng đẹp trai của người đàn ông.
Khoảng cách rất gần, cho dù phóng đại vô số lần vẫn đẹp trai.
\'\'Không, không có.\'\' \'\'Sao thế?\'\' Nghe được giọng nói của mẹ, Khương Thanh Vũ giật mình, đầu óc trống rỗng.
Khương Hoa đẩy cửa ra, bị cảnh tượng trước mắt dọa sợ hết hồn.
Giữa ban ngày ban mặt, thanh niên nam nữ ôm nhau, con gái mình nằm vững vàng trong lồng ngực người đàn ông.
Một người anh tuấn cao lớn, một người nhỏ nhắn thanh tú.
Xứng đôi làm sao.
\'\'Mẹ \'\' Cô bé trong lồng ngực bị dọa sợ, hai gò má đỏ như bị lửa đốt.
Chỉ nhìn hai mảng đỏ ửng này cũng đủ bù đắp hoàng hôn rồi.
Tư thế này quá mập mờ, phải giải thích thế nào với mẹ ruột tất cả chỉ là tai nạn ngoài ý muốn đây.
Liệu bà ấy có tin hay không?
Khương Thanh Vũ đẩy Cố Vân Dực ra, như một làn khói chạy vào trong