Chương 11
nhà rồi đóng cửa lại.
\'\'Vân Dực, đây là?\'\' Tiến triển nhanh như vậy ư?
Mặc dù ông Cố có suy nghĩ muốn cho hai đứa kết hôn vào mùa hè, nhưng giờ mới có mấy ngày đã đến mức ôm hôn rồi.
Quả thật Khương Hoa cũng không thể chấp nhận được.
Cố Vân Dực phủi bụi đất trên người, dáng vẻ khác hẳn với Khương Thanh Vũ không thể gặp người khác.
\'\'Dưới đất có nước, Thanh Vũ suýt trượt chân ạ.\'\' Biểu cảm tự nhiên khiến Khương Hoa cảm thấy mình xấu xa.
Cố Vân Dực chỉnh lại tay áo đi vào phòng, cửa phòng Khương Thanh Vũ đóng chặt, không có một chút âm thanh truyền ra ngoài.
Dựa theo tính cách của cô, có lẽ bây giờ đang trùm chăn trên giường, đỏ mặt như bị lửa nướng nửa tiếng vậy.
Người đàn ông nhếch miệng cười, đi qua gõ cửa.
\'\'Cốc cốc.\'\' \'\'Ầm nannan\'\' Sau tiếng gõ cửa, trong phòng có cái gì đó ngã xuống, sau đó là tiếng cô gái kêu lên, nhưng âm thanh cực nhỏ lại che giấu rất nhanh.
Anh cười sâu hơn, đứng ngoài cửa lẳng lặng chờ đợi.
Mấy phút sau, cuối cùng bé đà điểu cũng thò cái đầu xù ra khỏi phòng.
\'\'Anh Cố.\'\' Khương Thanh Vũ cúi đầu, thật ra điều khiến cô bỏ chạy không chỉ là vì Khương Hoa đột ngột đi vào, mà còn là vì cảm giác tế bào toàn thân đều căng thẳng khi mặt đối mặt với anh.
Giống như trái tim bị ai đó bóp chặt.
\'\'Tôi vào phòng được không?\'\' Khương Thanh Vũ gật đầu, xoa gương mặt nóng bừng nhường đường cho anh.
Đây không phải là lần đầu tiên Cố Vân Dực vào phòng riêng của cô.
Trong phòng sạch sẽ, hình như cô rất thích màu hồng và búp bê, nơi nào cũng thấy búp bê đủ loại màu sắc dịu mắt.
Anh ghi nhớ từng sở thích của cô, cuối cùng ánh mắt của Cố Vân Dực dừng trên bàn.
\'\'Đây là do em vẽ à?\'\' Dưới góc phải mấy bức tranh vẽ tay đều có chữ ký lờ mờ bằng bút chì.
Đây là bức tranh mà tối qua cô đã để ở đây quên cất đi.
Cô vô thức cảm thấy những bản thảo này không thể để người khác nhìn thấy, thế là Khương Thanh Vũ lật đật giấu sau lưng.
\'\'Ừm, tôi vẽ chơi thôi.\'\' Cố Vân Dực nhướng mày, không hỏi sâu hơn, nhưng lại ghi nhớ cái tên với đường nét mơ hồ kia.
nannan Buổi tối, Khương Hoa đuổi Khương Thanh Vũ đang muốn giúp mình ra khỏi nhà bếp.
Chẳng biết mưa đã tạnh từ lúc nào, mặt đất ẩm ướt, giúp rêu xanh dễ sinh trưởng.
Điện thoại Khương Thanh Vũ reo lên, vì cô đang tắm nên không nghe thấy.
Điện thoại đang đặt ở trên giường, Cố Vân Dực ngồi trong phòng khách nhìn ánh đèn nhấp nháy hãm sâu trong sự mềm mại, thế là đi qua cầm điện thoại lên.
Ngón tay quẹt màn hình, nhưng tiếng chuông lại đúng lúc dừng lại.
\'\'Thanh Vũ.\'\' Khương Thanh Vũ lau tóc đi ra.
\'\'Điện thoại em reo rất lâụ\'\' Cô gái nhận lấy xem lịch sử cuộc gọi trong điện thoại, là bạn cấp ba của cô.
Sau đó cửa nhỏ đóng lại, bên trong vang lên tiếng cười của cô gái.
Cố Vân Dực cũng cong môi theo, hít một hơi thật sâụ Khương Hoa nghỉ ngơi sớm.
Cố Vân Dực cũng về phòng từ sớm, mở máy tính ra gõ hai chữ lên thanh tìm kiếm, trang web hiện ra một đống truyện tranh.
Hóa ra Khương Thanh Vũ cũng là họa sĩ truyện tranh, nhưng hình như đây là một bí mật khác của cô, bản thân anh vẫn chưa đạt đến mức độ có thể chia sẻ, nói cách khác, bây giờ anh chỉ là một anh trai ôn hòa, cũng không phải là người cô