⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 26

thân đứng thẳng, hai mắt ửng hồng, nhưng không thể rớt nỗi một giọt nước mắt, ánh mắt lạnh lẽo nhìn về gương mặt anh tuấn từng khiến cô say mê.
Anh nói đúng, cô là minh tinh, không phải hàng dỏm, cũng không phải không ai cần, chẳng qua, lại trùng hợp Kỷ Mạch Hằng không cần "Thế nào?
Sợ em sẽ quấn lấy hai người không buông?
Sợ em sẽ phá hư thế giới của hai người sao?
Tốt, em cũng không thể phân biệt được nữa, thật khó chịu, ba người chúng ta hãy cùng nhau đau khổ đi?
Dù sao cũng không có việc gì, em cũng đã rất đaú Mẫn Nhu chưa từng náo loạn, nói chuyện xưa nay chưa từng không biết tốt xấu, có lẽ, Mẫn Nhu đã mất đi lý trí không biết bản thân mình nói gì.
Vẻ mặt Kỷ Mạch Hằng lạnh lùng cứng đờ, kiềm chế cơn giận, nhìn vẻ mặt khiêu khích của Mẫn Nhu, ánh mắt lạnh thấu xương "Ba năm trước tôi nói không yêu cô, ba năm sau, tôi cũng không yêu cô" Không yêu sao?
Dù cô cố gắng thế nào, vẫn không yêu sao?
Lý trí từ từ quay lại, Mẫn Nhu rơi vào vũng lầy tuyệt vọng, người đứng bên kia bờ cũng không đưa tay ra giúp, anh không cần cô, cho nên, sống chết của cô không quan hệ gì tới anh?
Lồng ngực Mẫn Nhu quặng đau, không biết đối với anh là hận hay không thể từ bỏ, chỉ biết, nếu không đem mọi oán giận bộc lộ ra, cô sẽ phát điên, trước mặt đôi nam nữ yêu thương nhau này mà điên mất.
Tay trái lạnh ngắt cầm tờ giấy trái tim cô đau đớn, giật mình, cô cầm lấy di động, kiêu ngạo ngẩng đầu, nhìn thẳng đôi mắt lạnh lùng của anh "Bản hợp đồng, đối với Kỷ tổng mà nói có cũng được không có cũng không sao " Tay dừng lại giữa không trung, tờ giấy bay tán loạn trước mặt Kỷ Mạch Hằng, Mẫn Nhu lạnh lẽo nhìn gương mặt Kỷ Mạch Hằng trầm xuống, các đốt ngón tay nắm chặt rung động, trong lòng cô cảm thấy sung sướng.
"Không phải chỉ ba trăm ngàn sao, bỏ đi Kỷ thị, tiểu thư còn có thể làm người phát ngôn cho rất nhiều công ty, Kỷ tổng, nếu có bất mãn thì chúng ta gặp nhau trên tòa án." Nếu không yêu, thì hận thế nào?
Nếu hận là điều khiến em tồn tại như vậy, chúng ta cùng trầm luân đi.
Mẫn Nhu không quan tâm đến bên thái dương của Kỷ Mạch Hằng nổi gân xanh, dùng ánh mắt căm hận đi qua anh, nhìn Mẫn Tiệp vội vàng núp vào ngực Kỷ Mạch Hằng, thật đáng buồn cười, Mẫn Nhu cô không có cách nào đáp trả.
"Anh nói đúng, đàn ông trên thế giới nhiều như vậy, tôi cần gì phải quấn lấy anh không buông.
Đau đớn tự giễu cợt, Mẫn Nhu dùng đôi mắt bi ai nhìn mặt Kỷ Mạch Hằng, lưng thẳng, kiên cường xoay người, không còn lưu luyến anh gì nữa, cứ thế bỏ đi.
"Hằng" Mẫn Tiệp khẽ gọi Kỷ Mạch Hằng khiến anh hoàn hồn, muốn nói gì đó, đôi môi mỏng hé mở nhưng nói lời nào, chẳng qua, đôi mắt thâm thúy nhìn về phía cửa, cuối cùng vẫn ôm chặt Mẫn Tiệp.
Trên đời này, chỉ có Tiệp mới thích hợp nhất, dù là ai đều không thể cô ấy, không thể thay thế được.
Nhất thanh nhị sở một rõ hai ràng Trong một quán bar nổi tiếng, ánh đèn mờ mờ ảo ảo, tiếng nhạc trữ tình bi ai giống như chuẩn bị cho những người thất tình.
Trên quầy bar, ly Vodka vừa được đưa tới, cô gái đã ngửa đầu điên cuồng uống.
"Cạch".
Đặt ly trống xuống, đẩy ra thật xa, làm cho người pha rượu đang bận rộn cũng e ngại,


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡