⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 27

sợ hãi nhìn người con gái đang tâm trạng không tốt.
Mũ lưỡi trai, gương mặt xinh đẹp đã ửng hồng, men say mười phần như cô vẫn liều mạng đổ rượu vào dạ dày, giống như muốn để bản thân say đi "Cạch" Ngón tay thon dài vỗ lên quầy bar.
"Thêm mười ly nữa" Người pha rượu hơi do dự nhìn nữ tửu quỷ trước mắt sắp say như chết, không biết có nên pha thêm, ngập ngừng được vài giây, thì giọng nói của người con gái lại vang lên.
"Sao không làm Sợ tôi không có tiền sao " Một thẻ vàng lấy ra ném lên quầy, sau đó cô gái lầm bầm gì đó.
"Còn không mau làm Nếu không tôi sẽ đi chỗ khác" Uy hiếp trừng mắt nhìn người pha rượu đang sững sờ, Mẫn Nhu dùng hai tay chống lên quầy bar lay lắt đứng dậy, vừa đi được một bước, cả người liền mềm đi ngã xuống.
Một đôi bàn tay mập mạp nặng nề đỡ lấy eo cô, còn kèm thêm lời an ủi.
"Vị tiểu thư này có cần tôi đưa về nhà không?" Giọng đàn ông thô lỗ khiến Mẫn Nhu híp đôi mắt đẹp lại, say khướt quan sát người đàn ông đỡ cô, vừa nhìn dáng vẻ đã biết không phải thứ tốt, tựa như Kỷ Mạch Hằng.
Nghĩ tới đó, tất cả lửa giận bùng lên đầu, Mẫn Nhu hung hăng đẩy người đàn ông ra, miễn cưỡng dựa vào quầy bar mắng tên đàn ông đó "Cút đi' Người đàn ông kia có lẽ là công tử nhà giàu, sợ chưa từng bị ai mắng lần nào, mặt mũi mất hết, đành phải sờ sờ đỉnh mũi, không để ý Mẫn Nhu nữa, quay về chỗ ngồi.
Mẫn Nhu thấy anh ta không quấy rầy mình nữa, cũng không còn sức để so đo liền ngồi lại trên quầy bar, cầm ly rỗng lên lắc lắc "Rót rượú Lúc Chân Ni tìm ra Mẫn Nhu, cô đã hỗn loạn nằm sấp ngủ trên quầy bar, trong tay vẫn cầm ly rượu chưa uống xong.
Chân Ni nhướng mày, quan sát bốn phía, vội vã đi tới quầy bar, đập đập vào má Mẫn Nhu "Nhu, tỉnh lại Nhú Mẫn Nhu nghe có người gọi mình, tỉnh táo mở mắt, hướng về phía vẻ mặt nghiêm trọng của Chân Ni cười hì một tiếng "Chân Ni, cậu đến rồi sao " Chân Ni nhìn Mẫn Nhu tự hành hạ bản thân như thế không biết nói gì, rõ ràng dị ứng thấp với rượu, nhưng vẫn sống chết mà uống, say khướt mà vẫn không chịu ngừng.
"Mau đứng dậy, mình đưa cậu về" Chân Ni ôm nang Mẫn Nhu đang nửa tỉnh nửa say, nhưng lại bị cô đẩy ra, cầm lấy ly rượu dang dở đổ vào miệng, nhưng không hề nuốt xuống mà phun ra, vơi vãi trên khắp y phục.
Mẫn Nhu muốn đứng dậy, lập tức té vào người Chân Ni đang giúp cô lau y phục, cả hai mất thăng bằng ngã trên đất.
"Tiểu thư à, cô kiềm chế chút, mau dậy đi, ngoan nào " Chân Ni giống như người mẹ dỗ Mẫn Nhu, nhưng cô vẫn không đứng dậy, còn la hét ầm ĩ nói "Ô ô, Chân Ni, anh ấy nói chưa từng yêu mình, chưa từng có, anh ấy còn nói.
Đôi môi đỏ mọng ủy khuất, buồn bã nhìn Chân Ni, nước mắt không tiếng động chảy xuống, lấy tay lau đi, càng lau càng nhiềụ "Anh ấy rất yêu Mẫn Tiệp, rất rất yêu, giống như mình yêu anh ấy, yêu đến trái tim cũng đau, thật sự rất đau, Chân Ni, mình đau quá " Hai tay ôm ngực, nước mắt ướt đẫm gương mặt, Mẫn Nhu như đứa trẻ hướng về người duy nhất mình tin cậy mà làm nũng.
Chân Ni ôm chặt lấy Mẫn Nhu đang khóc thút thít, vuốt mái tóc dài của cô "Không đau, cậu


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡