⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 28

xứng đáng có người đàn ông tốt hơn, phải tin tưởng Chân Ni?" Tiếng khóc ngưng bặt, người trong ngực không hề động tĩnh, động tác vuốt ve của Chân Ni dừng lại, chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra, Mẫn Nhu liền từ trên mặt đất nhảy lên, hai mắt khóc đỏ ửng lại sáng như hàng vạn ngôi sao lúc nửa đêm.
"Nhụ.." Mẫn Nhu nhìn về phía Chân Ni đang lò mò đứng dậy, khẽ nhếch môi, cười ngọt ngào, dung mạo sáng rực tăng thăm vẻ thu hút mị hoặc.
"Chân Ni, mình muốn kết hôn" "Sao chứ?" "Mình nói mình muốn kết hôn" Cuối cùng, Chân Ni kinh hoàng chăm chú nhìn, Mẫn Nhu lảo đảo rời khỏi quán bar, Chân Ni vội đuổi theo, nhưng đã không còn nhìn thấy bóng Mẫn Nhụ "Nhu Nhú Chân Ni bất an, gãi gãi mái tóc ngắn, chạy vòng vòng, nhưng không hề nhìn thấy tung tích Mẫn Nhụ Lấy điện thoại trừ trong túi ra, bấm một dãy số "Ông chủ Trương, Mẫn Nhu không biết đi đâu nữa, ông mau phái người ra đây kiếm tìm cô ấy, phải, tốt, tôi sẽ đưa địa chỉ cụ thể cho ông rồi chia người đi tìm, ừ, hảo, ừ, làm phiền ông rồi, tạm biệt " Ở trạm xe bus vắng vẻ, một bóng người gập cơ thể lại nôn mửa bao phủ xung quanh là tiếng xe cộ.
"Thật khó chịú Mẫn Nhu nhíu lông mi dài, dựa vào cây cột trụ dài, giống như tìm thứ đồ lau chùi miệng " Hai mắt sưng đỏ, Mẫn Nhu nương nhờ theo ánh đèn đường, thấy bên trạm xe buýt có một ngăn để báo, đây là tờ báo phát miễn phí mỗi ngày.
Xem ra có thứ để lai miệng rồi Mẫn Nhu thẫn thờ cười, cả người xiêu vẹo đi tới bên kệ báo, kề sát nó, nghe ngóng, không có ai nói gì, có thể dùng Mẫn Nhu kéo một tờ báo lên, còn chưa kịp chùi miệng, liền bật cười khanh khách ngồi xuống ghế, chóp mũi dán vào tờ báo, nói hắc hắc "Thông báo tìm bạn trăm năm sao, đúng lúc mình cũng muốn hôn, ha ha.." "Chọn cái nào đây?
Ừ..
phải suy nghĩ..." "Đây?
Cái này...
yêu cầu phải chín chắn, độc lập, có tri thức, tuổi từ 25 tới 30?
Mình không phù hợp gì cả..." Mẫn Nhu ngơ ngác nhìn trời, suy tính hồi lâu, chậm rãi nói, sau đó, lại đem đầu mình vùi sâu vào tờ báo.
"Oa, cái này không tệ nha Nam, 30 tuổi, nhi lập chi niên 1 , không tệ, không tệ, có tiền đồ, chưa lập gai đình, tao nhã, là người hiền lành, công việc ổn định, có nhà có xe...
ậc " Nấc rượu xong, Mẫn Nhu liếm liếm đôi môi khô ráo, nhìn tiếp.
"Muốn kiếm người hữu duyên, cùng một đời ở đến đầu bạc" 30?
Cũng không lớn lắm?
Mẫn Nhu lâm vào trầm tư, chỉ mười mấy giây ngắn ngủi, liền quả quyết đưa ra quyết định, móc điện thoại di động đang ở chế độ tắt máy ra.
Mở máy, Mẫn Nhu nhìn số điện thoại dưới tay.
Hoa mắt ấn từng con số, Mẫn Nhu nặng nề tựa đầu vào cây cột, cuối cùng, nhấm phím gọi.
Điện thoại kết nối, Mẫn Nhu lại ngủ thiếp đi, thở nhẹ vào điện thoại.
Rất lâu sau, bên đầu dây kia mới truyền đến giọng nói khàn khàn "aló Đối phương như nghe tiếng ngáy của Mẫn Nhu, im lặng một lát, lập tức cúp điện thoại.
Mẫn Nhu không biết mình ngủ bao lâu, lúc mở mắt ra trời vẫn tối, trăng còn sáng chưa "xuống núi" Mơ hồ nhìn điện thoại di động, sau đó coi tờ báo, bừng tỉnh liền hiểu ra gì đó, cúi đầu lại gọi lại số điện thoại.
Khi điện thoại kết nối thì ý thức Mẫn Nhu hỗn loạn, giọng nói mát lạnh dễ nghe vang


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡